Rõ ràng là thiết nhất đời, đối diện nhưng thể trao cho một nụ .
Tô Ly thực sự còn chút tình cảm nào với Tô Duy An, cô gặp ông chẳng qua chỉ vì trong chảy dòng m.á.u của ông.
"Bố... thể thăm cháu ngoại của bố ?" Tô Duy An dè dặt đề nghị.
Tô Ly tưởng nhầm.
Cô sự mong chờ và khát khao trong mắt ông, trong lòng cảm thấy khó tả.
"Bố chỉ con là con gái." Hốc mắt Tô Duy An đỏ: "Con của con là đứa cháu ngoại duy nhất của bố. Bố thăm nó, ?"
Đối diện với lời thỉnh cầu như , lời từ chối của Tô Ly đến cổ họng nuốt trở về.
Tình cảm thể bàn tới, nhưng quan hệ huyết thống thì thể chối bỏ.
Hận thù năm xưa cũng theo thời gian và sự già nua của ông mà phai nhạt ít nhiều, tuy hận thù còn mãnh liệt, nhưng cũng thể nảy sinh tình yêu thương.
Tô Ly nghĩ nếu năm xưa ông phụ bạc , giờ họ cũng đang hưởng niềm vui gia đình .
Là ông, hủy hoại hạnh phúc của cô, cũng hủy hoại hạnh phúc của chính ông.
Thấy cô mãi đồng ý, Tô Duy An vội vàng : "Bố chỉ một cái thôi, ?"
Tô Ly với Mạc Hành Viễn một tiếng, cũng gọi điện cho Mạc phu nhân, lúc mới đưa Tô Duy An đến nhà cũ họ Mạc.
Nói thì đây cũng đầu Tô Duy An đến nhà họ Mạc.
Lần đầu đến, chắc là bàn bạc với vợ chồng Mạc phu nhân để cô gả cho Mạc Hành Viễn.
Ai ngờ , nhiều năm , Tô Ly thực sự gả cho Mạc Hành Viễn.
Chuyện họ làm năm xưa, thật khó là sai đúng.
Mạc phu nhân đối với Tô Duy An vẫn khá nhiệt tình, bà mời nhà, vội vàng bảo bảo mẫu bế Ninh Ninh .
Khi Tô Duy An thấy khuôn mặt đáng yêu của Ninh Ninh, mặt lộ nụ vui mừng và an ủi.
"Trông xinh quá, xinh giống hệt A Ly hồi nhỏ." Sự hiền từ của Tô Duy An lúc tràn ngập ngoài.
Mạc phu nhân : "Ninh Ninh sinh trắng trẻo . Ninh Ninh, đây là ông ngoại."
Nghe hai chữ "ông ngoại", trái tim Tô Ly như ai đó giật mạnh.
Cách xưng hô , chỉ bố cô mới thể sở hữu.
Tô Duy An ghé gần một chút, nhưng dám quá gần: "Ninh Ninh, là ông ngoại đây."
Cô bé vốn chỉ đang chằm chằm Tô Duy An, bỗng nhiên nhoẻn miệng với ông.
Nụ làm Tô Duy An vui sướng khôn xiết, kìm mà lau nước mắt.
"Nhìn xem, đây chính là m.á.u mủ tình . Nếu là , con bé chứ." Mạc phu nhân cũng cảm thán.
Tô Duy An vô cùng cảm động, ông lau nước mắt, lúc mới lấy từ trong túi áo một bao lì xì, đưa cho An An: "Cháu ngoan, đây là chút tâm ý của ông ngoại, chúc cháu mạnh khỏe bình an."
Mạc phu nhân thấy , bà Tô Ly, Tô Ly gì.
Dù cũng là tâm ý của ông ngoại, làm bà nội, đương nhiên tiện từ chối.
"Ninh Ninh cảm ơn ông ngoại ." Mạc phu nhân nắm bàn tay nhỏ xíu của Ninh Ninh: "Ninh Ninh lớn lên hiếu thảo với ông ngoại nhé."
Tuy chỉ là một câu êm tai, nhưng Tô Duy An cũng thỏa mãn .
Ông thăm cháu ngoại, cũng gặp Tô Ly, mục đích chuyến thành.
"Vậy về đây." Tô Duy An nỡ, nhưng ông .
Mạc phu nhân vội giữ : "Khó khăn lắm mới đến một chuyến, ở vài hôm ."
Tô Duy An lắc đầu: "Thôi, làm phiền."
"Phiền gì chứ." Mạc phu nhân thật lòng giữ ông .
Dù cũng là ông thông gia.
Tô Duy An lắc đầu.
"Ở ." Cuối cùng Tô Ly cũng mở miệng.
Tô Duy An vô cùng kinh ngạc.
Tô Ly chỉ nhàn nhạt một câu: "Muốn thì mai hẵng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lam-phong-cuoi-voi-chi-luc-tong-do-cau-thai-thoi-nhuoc-cam-luc-huan-le/chuong-937-kiep-nay-tuyet-doi-khong-phu-em.html.]
"Đừng nữa, mau bế Ninh Ninh chút nào." Mạc phu nhân đưa Ninh Ninh đến mặt Tô Duy An.
Tô Duy An chút lúng túng, tay ông chùi chùi quần áo, giơ lên dám đón lấy: "Tôi... bế trẻ con."
"Tay thế , tay ... ừ, đúng , bế như đấy." Mạc phu nhân dạy Tô Duy An cách bế.
Tô Duy An ôm đứa bé lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, tuổi mà nước mắt cứ trào .
Mạc phu nhân thấy , trong lòng cũng ngũ vị tạp trần.
Tô Ly Tô Duy An, với Mạc phu nhân: "Mẹ, con đón An An."
"Không Hành Viễn đón ?" Mạc phu nhân thấy sắc mặt Tô Ly lắm liền hiểu : "Được, con ."
Tô Ly lái xe khỏi cửa, đến trường mẫu giáo của An An đợi.
Trong đầu thỉnh thoảng hiện lên dáng vẻ dè dặt của Tô Duy An mặt cô, hiện lên hình ảnh ông già nua rơi lệ khi thấy Ninh Ninh.
Một cuộc hôn nhân thất bại chỉ gây vết thương thể chữa lành cho con cái, mà còn mang sự hối hận muộn màng cho chính bản .
Cô thấy Tô Duy An như , cô tin ông thực tâm hối , cũng tin tình cảm ông bộc lộ lúc là chân thật.
thế thì chứ?
Ông thể làm sống .
Tô Ly gục xuống vô lăng điều chỉnh cảm xúc, điện thoại reo.
Cô hít sâu, điện thoại, là Mạc Hành Viễn gọi, khi cô cầm lên thì tắt máy.
Ngay đó, gõ cửa kính xe.
Cô , là Mạc Hành Viễn.
Tô Ly hạ cửa kính xuống: "Anh đến lúc nào ?"
"Vừa đến. Em ?" Mạc Hành Viễn cau mày: "Xảy chuyện gì ?"
Tô Ly lắc đầu, lau khóe mắt: "Không gì."
Cô xuống xe.
Mạc Hành Viễn tin cô gì: "Trưa nay em gặp ai?"
"Tô Duy An."
Mạc Hành Viễn khẽ nhíu mày, ôm cô lòng: "Ông tìm em làm gì?"
"Ông thăm Ninh Ninh." Tô Ly dựa lòng : "Bây giờ ông đang ở nhà."
Mạc Hành Viễn khúc mắc lớn nhất trong lòng cô bao năm qua chính là Tô Duy An.
Trước đây cô tin hôn nhân cũng là vì Tô Duy An.
"Lẽ em nên đồng ý, chỉ là thấy dáng vẻ cầu xin của ông , em đồng ý." Tô Ly hít sâu: "Em chút hối hận."
"Nếu em đồng ý, thể em cũng sẽ hối hận." Mạc Hành Viễn an ủi cô: "Gặp thì gặp thôi."
Tô Ly nhẹ nhàng đẩy : "Mạc Hành Viễn, cuộc hôn nhân của chúng liệu cứ thế mãi ?"
Ánh mắt Mạc Hành Viễn kiên định: "Sẽ."
"Bất luận xảy chuyện gì."
"Bất luận xảy chuyện gì." Mạc Hành Viễn nắm chặt vai cô: "Kiếp , tuyệt đối phụ em."
Sáng hôm Tô Duy An ăn sáng xong thì rời .
Trước khi , ông với Tô Ly: "Sau , bố sẽ đến làm phiền các con nữa. Thấy con bây giờ sống , bố yên tâm ."
Tô Ly đến một câu khách sáo cũng .
Vẫn là Mạc Hành Viễn bảo tài xế đưa ông bến xe, với ông một câu: "Bảo trọng sức khỏe."
"Em m.á.u lạnh quá ?" Tô Ly hỏi .
Mạc Hành Viễn lắc đầu, ôm lấy cô: "Em độ lượng ."
"Cả đời em sẽ tha thứ cho ông ."
Trong lòng Mạc Hành Viễn bỗng nảy sinh một ý nghĩ.
Cô đối với Tô Duy An còn như , liệu trong lòng cô còn hận ?
Năm xưa, tổn thương gây cho cô cũng thể nào xóa nhòa .