Tôi ngẩn , sang gạt tàn t.h.u.ố.c đầy nhóc bàn, hỏi:
"Nghe lâu đến công ty, dạo ?"
Phó Thừa Xuyên im lặng một lúc, rủ mắt giọng nhàn nhạt:
"Dạo sức khỏe , ở nhà nghỉ ngơi một thời gian."
Tôi cuối cùng nhịn nữa, lao lên ôm chặt lấy .
Anh sững tại chỗ, hề nhúc nhích.
Mùi hương thanh khiết lạnh quen thuộc xộc mũi.
Tôi dùng áo để lau nước mắt mặt, thầm nghĩ lát nữa ngẩng đầu lên để bộ dạng quá xí.
Phó Thừa Xuyên định thần , dường như đẩy .
Sức mạnh của lớn hơn nhiều, nếu dùng lực chắc chắn sẽ đẩy .
Thế nhưng làm , cứ để ôm như thế, khổ: "Tô Nhiễm, đừng đùa giỡn nữa. Anh cũng là con , cũng đau lòng."
Tôi buông tay.
Phó Thừa Xuyên lặng hồi lâu, khẽ thở dài.
Một luôn đặt lý trí lên hết như , cuối cùng cũng cam tâm để cảm xúc chiếm thế thượng phong.
Anh để mặc bản ôm lấy , giọng run rẩy kìm nén nổi: "Thật từng nghĩ, nếu hôm đó đưa em ngoài, liệu em thể lừa thêm một thời gian nữa ?"
Tôi bỗng ngẩng đầu , nghiêm túc lắc đầu: "Anh nghĩ nhiều quá , ."
Động tác của Phó Thừa Xuyên khựng .
Anh thu tay về, đầy vẻ hối : " thật, là si tâm vọng tưởng ."
Tôi gật đầu đồng ý: " thế."
Phó Thừa Xuyên im bặt.
Tôi nhịn ghé sát cổ ngửi ngửi, cảm thán:
"Dạo dùng nước hoa gì thế? Thơm thật đấy, làm em cứ ôm mãi thôi, chẳng nghĩ gì khác nữa."
Phó Thừa Xuyên im lặng một lát mới đáp: "Hàng mẫu của công ty, dùng thử thôi."
"À."
Tôi gật đầu, đó với : "Xin , chuyện lúc là em lừa . Em nghĩ một cách để bù đắp ."
Nghe lời xin của , giọng dịu : "Không , thật cũng ngại em lừa. Còn về việc bù đắp..."
Anh khựng , rủ mắt che giấu nỗi buồn, chỉ bất lực xoa đầu : "Không cần bù đắp gì , em hạnh phúc là . Sau chúng ... đừng gặp nữa."
, bù đắp cho tình cảm là việc vô nghĩa nhất.
Phó Thừa Xuyên chẳng thiếu thứ gì, thứ duy nhất thì gì thể bù đắp nổi.
vốn dĩ bướng bỉnh.
Tôi coi lời như gió thoảng bên tai, ngẩng đầu lên c.ắ.n mạnh một cái xương quai xanh của .
Phó Thừa Xuyên nhíu mày rên khẽ, còn thì đắc chí ghé tai thì thầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lam-gian-diep-khong-ngo-lai-thanh-con-dau-doi-thu/chuong-8.html.]
"Thế , em nhất định bù đắp cho . Hay là... em gả cho nhé, Phó Thừa Xuyên?"
Phó Thừa Xuyên theo phản xạ định từ chối, nhưng giây tiếp theo khi rõ lời , sững .
Anh đầy vẻ tin nổi, giọng run run: "Những lời ... bừa ."
Tôi với : "Em chứ. Bố em đồng ý . Thế nên, em gả cho để bù đắp vì lừa , ?"
Căn nhà rộng lớn dường như bỗng chốc trở nên ồn ào.
Tiếng xe cộ bên ngoài, tiếng ve kêu cây, và cả tiếng trái tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
Ngay giây đó, Phó Thừa Xuyên đột ngột cúi xuống hôn lấy .
"Anh sẽ tặng tất cả những gì cho em để làm sính lễ."
15
Lúc đính hôn, trai lúc nào cũng trưng bộ mặt thối.
Anh Phó Thừa Xuyên vẫn thấy ngứa mắt lắm.
Khi Phó Thừa Xuyên mời rượu, cũng chẳng mấy tình nguyện mà giơ ly lên chạm một cái cho lệ.
Phó Thừa Xuyên chỉ mỉm lịch sự, gì thêm.
Tôi bên cạnh đe dọa trai: "Hôm nay em đính hôn, mà còn giữ cái mặt đó là em mách bố đấy."
Anh chẳng thèm chấp .
Dù chỉ là lễ đính hôn nhưng quy mô vẫn lớn.
Khách khứa kín các bàn, chúng mời rượu và lời chúc phúc của từng một.
Đến lượt và Phó Thừa Xuyên lên trao nhẫn đính hôn, cả hai đều mệt rã rời vì mời rượu.
Nhẫn đính hôn là một cặp nhẫn kim cương trong hộp trang sức để cho .
Thiết kế độc đáo, ở góc bên khảm một con bướm nhỏ tinh xảo vô cùng.
Chúng cố gắng sốc tinh thần để trao nhẫn cho .
Vừa chuẩn bước xuống sân khấu, đột nhiên tiếng kinh hô vang lên.
Tôi ngẩn , xuống thì thấy vành nhẫn từ bao giờ một con bướm trắng đậu .
Nó khẽ rung rinh đôi cánh, như mang đến lời chúc phúc chân thành nhất.
Trong phút chốc, gió mùa hè chợt nổi lên, dường như thấy một giọng quen thuộc vọng từ nơi xa xôi:
"Hãy thật hạnh phúc nhé, cuối cùng cũng yêu thương con ."
Đậu vài giây, con bướm trắng vỗ cánh bay .
Lần , nó còn lưu luyến mà bay thẳng về phía bầu trời tự do và rộng lớn.
Cả hội trường im lặng.
Khoảnh khắc , còn nghi ngờ gì nữa.
Tất cả những mặt đều rằng, đây là mối lương duyên cả ông trời chứng giám.
_HOÀN_