Làm Bố Tôi Đi Đào Rau Dại - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:27:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

là chuyện lạ bốn phương.

“Con đến ?”

Sao ông gọi tên nhỉ?

Tôi đoán chắc là ông sớm quên mất tên gì cũng nên.

Ông hỏi, cũng , chủ yếu là cứ lấp lửng mập mờ như .

Bà Chu rót nước, lấy trái cây mời

Tôi xua xua tay, nắm chặt lấy tay bố : “Bố , bố nhất định giúp con chuyện .”

Tôi kể rằng chuyến du lịch lừa mất một khoản tiền lớn, hỏi ông thể cho mượn một ít để xoay sở .

“Bố tiền.”

“Chuyện gì to tát ạ. Nhà của bố là mua đứt trả góp thế? Có thể đem thế chấp vay vốn mà.”

“...” 

“...”

Sắc mặt ông sầm xuống, bà Chu cũng chẳng khá khẩm hơn.

“Tất cả cũng tại con, con định kiếm thêm chút tiền để dưỡng lão cho bố, ai ngờ lừa...” 

Tôi giả vờ lóc t.h.ả.m thiết.

Tôi đoán chắc ông đang ước gì thể tống khứ khỏi cửa ngay lập tức, nhưng sợ thực sự đang lừa .

“Bố thực sự tiền.”

“Vậy dì Chu ?” Tôi sang bà Chu.

biến sắc ngay lập tức: “Dì cũng .”

“Thế mấy đứa em ở nhà tiền ? Xe của bọn nó là mua đứt đúng ? Có thể đem thế chấp ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lam-bo-toi-di-dao-rau-dai/chuong-7.html.]

“...” 

“...”

Bà Chu hư tình giả ý mời dùng bữa tối. 

hỏi ăn gì rủ cùng mua đồ ăn, bảo cứ tự nhiên chọn. 

Tại để nhà một

Sợ trộm đồ chứ , dù thì hiện tại cũng đang nợ nần đầm đìa mà.

“Được thôi ạ.”

Đã tự dẫn xác tới cho làm thịt thì tội gì mà làm. 

Cái gì đắt nhất chọn cái đó.

Bố bảo ông nấu, bà Chu cũng rành.

“Không , tìm cửa hàng nào nhận chế biến hộ là .”

Tôi thì làm đấy, nhưng bọn họ cũng xứng để xuống bếp chắc?

Tôi lái chiếc xe cà tàng đầu tiên mà cả mua khi làm, chở hai họ xóc nảy suốt nửa giờ đồng hồ mới tới nơi.

“Đến .”

Đây là cửa hàng mà và chị dâu cả cùng hùn vốn mở, một năm cũng kiếm ít.

“Chị Thiếu Hồng đến đấy ạ.”

“Cầm chỗ chế biến .”

Tôi nhân tiện gọi thêm vài món nữa, lấy thêm hai chai rượu vang đỏ.

Chỉ là ngờ, món ăn mới dọn lên bàn, hai bảo vệ sinh cư nhiên... chạy mất tích. 

Tôi gọi phục vụ tới hỏi thì mới , hóa bọn họ lén hỏi xem bữa hết bao nhiêu tiền, hơn một ngàn tệ là... chuồn lẹ.

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Chạy nhanh thật đấy. 

Loading...