Làm Bố Tôi Đi Đào Rau Dại - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:18:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ đây tuổi cao vô dụng, đuổi khỏi nhà, còn chỗ nào để mới nhớ đến chúng

Muốn theo chúng để hưởng phúc, cơm ngon rượu say

mơ giữa ban ngày!

Anh trai và chị gái sầm mặt đuổi ông cút

Mẹ thì lời nào. 

thể một kéo bốn đứa con khôn lớn mà vứt bỏ bất cứ đứa nào, điều đó vắt kiệt bộ sức lực của bà .

Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của , về phía đàn ông

Tạm thời cứ gọi ông một tiếng "bố" .

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

“Hai là ly hôn thật, ngay từ đầu vốn dĩ đăng ký kết hôn?” 

Tôi hỏi một cách thẳng thừng.

Ông há hốc mồm, mặt đầy vẻ hổ. 

Nghĩ chắc là vế .

Tôi : “Sao ông thể tính toán như ? Ông nháo chứ! Dù mấy năm nay tiền ông kiếm đều tiêu bọn họ cả, bọn họ thể dưỡng lão cho ông ?”

“Bọn họ... bọn họ cũng dễ dàng gì...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/lam-bo-toi-di-dao-rau-dai/chuong-2.html.]

Bọn họ dễ dàng, nên chúng chính là đám oan gia hiệp sĩ chuyên dọn bãi chiến trường ?

dễ dàng thật. Lúc thể làm việc thì ở nhà bọn họ, giờ làm nổi nữa chúng dưỡng lão, đời làm gì chuyện nực như thế.”

Anh trai và chị gái da mặt mỏng, nhưng thì ngược , hung hãn đanh đá. 

Chỉ cần còn ở đây một ngày, đừng hòng ai chiếm tiện nghi của nhà , ngang hàng với .

Ông chắc đắp mấy lớp chăn mới mơ giấc mộng như thế. 

Muốn dùng đạo đức để bắt cóc ? Sáng sớm .

Tôi một tay túm lấy ông lôi dậy.

“Anh, chị, thôi! Đưa 'bố' chúng trả về cho . Phải với dì Chu rằng ông vẫn còn làm việc , vẫn còn thể cống hiến cho con họ. Có tiện nghi mà chiếm thì đúng là đồ ngu, thể mà đuổi như chứ?”

Anh trai và chị gái đều là những tinh khôn, lập tức hiểu làm gì. 

Hai họ liền phấn chấn hẳn lên, giúp một tay túm lấy ông lôi ngoài cửa.

2.

“Bố, chúng con làm đều là vì cho bố thôi. Nếu bố phối hợp thì cũng đừng trách chúng con mặc kệ bố.”

Một câu của chặn sự phẫn nộ và oán giận đang chực trào khỏi miệng ông .

Tôi gõ cửa nhà họ Chu rầm rầm.

Loading...