Là Satan, Không Phải Santa - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:58:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

937 là một con quỷ Satan độ hóa.

Anh cũng làm việc ác, việc trêu đùa một con quỷ Satan như cũng tính là một loại hành vi xa.

, tận mắt chứng kiến lìa đời.

937 hướng về phía mà bĩu môi.

Hẳn là cảm thấy để đây cô độc một thì thật đáng thương, nên mới tìm một cái cớ vụng về như .

Những ngày cuối cùng, cuộc đời những cơn đau xé nát thành từng mảnh vụn mờ nhạt.

Tất cả chỉ còn dựa máy bơm t.h.u.ố.c giảm đau để xoa dịu.

Phần lớn thời gian, 937 chỉ im lặng ở bên cạnh .

Vẫn là một con bệnh yếu ớt như cố tìm chuyện để .

- Em lên thiên đường ?

- Có.

- Trên thiên đường thiên thần ?

- Có.

- Thiên thần trai bằng ?

- Không.

Tôi đến mức ho sặc sụa.

Khó khăn lắm mới nén cơn ho, liền vặn .

- Anh lừa , em từng thấy các bức tượng điêu khắc thiên thần trong thần thoại Hy Lạp , ai nấy đều như tạc tượng, còn mặc quần áo nữa.

Tôi trần nhà bệnh viện.

- Đột nhiên em thấy mong chờ đấy.

- Em tưởng tượng quá .

Giọng âm u của lướt qua tai.

- Mấy gã thiên thần đó, đối với bất kỳ cô gái nào họ gặp cũng đều là… Quý cô mến, cô ? Đến khi gặp cô, mới hiểu thiên thần nên dùng để hình dung về một cô gái như thế nào. Xin hỏi vinh dự , hôn lên mu bàn tay của cô?

- Lũ biến thái khỏa thích rắc thính khắp nơi đó, nhất em đừng mong chờ gì.

Tôi đang thở oxy, thể quá ngặt nghẽo.

Chỉ thể kiềm chế mà rung cả như một con ch.ó ngốc co giật.

Thiên thần và ác quỷ quả nhiên là kẻ thù đội trời chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/la-satan-khong-phai-santa/chuong-9.html.]

Tôi đúng là huyễn hoặc mới mong chờ lời mô tả bình thường nào về thiên thần từ miệng của 937.

Đột nhiên, nhớ một chuyện hồi còn nhỏ.

Tôi nghiêng , về phía cái bóng dáng trầm mặc bên cạnh.

- Này, ... - Giọng khẽ.

- Anh thấy thiên thần cánh bao giờ ?

- Chưa từng thấy, chúng cùng bộ phận.

- Em thì thấy đấy.

Tôi kể chuyện cho 937 .

Năm sáu tuổi, dẫn chợ phiên, chạy nhảy vì vui sướng.

dẫn về phía thị trấn, mà sâu rừng.

Càng càng hoang vu, đến tận bây giờ vẫn còn nhớ rõ tiếng cành cây khô quẹt chiếc áo bông kêu sột soạt.

Mẹ , bà lạc đường , tìm thấy phương hướng nữa.

Bà bảo yên tại chỗ, thật ngoan, nghìn đừng chạy lung tung, đợi bà .

Tôi cứ đợi mãi, đợi mãi cho đến khi trời tối hẳn, vẫn .

Đêm mùa đông giống như một con dao, cắt da thịt đau buốt.

Nước mắt mới chảy đóng băng .

Vừa lạnh sợ, chẳng còn chút sức lực nào để , ý thức cũng dần dần chìm xuống.

Trong lúc mơ màng, thấy tiếng của khác.

Tôi dùng hết sức bình sinh để nheo mắt .

Đó là một đàn ông, hòa bóng tối đậm đặc hơn cả màn đêm, rõ hình hài.

nhớ rõ, một đôi cánh khổng lồ.

Khi tỉnh , ở trong viện mồ cô.

Mẹ viện trưởng , một bác lao công quét dọn phát hiện đang cổng viện mồ côi.

Bà còn khen thật giỏi, thế mà thể tự bộ đến viện mồ côi.

- Em đợi lâu. - Tôi 937.

- Hơn nữa, ngọn núi đó cách viện mồ côi xa... bộ mất lâu.

- Trong ký ức của em, em từng từ cao xuống thành phố .

- Ánh đèn từng mảng, từng mảng một, trông giống như dải ngân hà đảo ngược .

- Chắc chắn là một thiên thần cứu em.

Loading...