Anh buông , lùi nửa bước.
Anh , hồi tưởng những gì trong tâm trí.
- Đó là một hình thức khác của việc…… "ăn thịt" ?
Hóa vẫn còn là một Satan thuần khiết.
- Còn ấn ... - Anh chậm rãi lặp .
- ... cơ?
- Ít nhất là ba tiếng?
- Cái gì mà “Sừng dê dựng lên thì để cho em làm tay nắm”?
- ... Cô còn dám cưỡi lên ?
Tôi lao tới như một mũi tên, bịt chặt miệng .
Lòng bàn tay chạm đôi môi lành lạnh, một luồng điện chạy dọc khắp .
- Được , , đừng nữa! Nói nữa là phát sóng .
Ai bảo cứ thích lén lút dò xét suy nghĩ của làm gì.
Tuy kinh nghiệm thực tế của bằng 0, nhưng bù nền tảng lý thuyết thì cực kỳ phong phú đấy nhé.
Tôi thực sự cho tên Satan tay một chút.
tiếc .
- Là do tự suy nghĩ đấy chứ. Đừng đổ thừa! - Tôi buông tay , chống nạnh cố trừng mắt .
Người đàn ông nhướng mày, lẩm bẩm.
- Cho nên, nam là...?
Nhìn hình như tượng tạc và đôi lông mày đến quá đáng của .
Tôi nở nụ nịnh nọt.
- Hì hì... Có ạ?
Ánh mắt mất kiên nhẫn của dừng , nhưng .
- Được , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh .
…
- Em ăn hành lá, nên hành đoạn thì thái to một chút để dễ nhặt nhé, chần sơ qua vớt ngay đấy.
- Tỏi nhất định phi thơm, em quen ăn mùi tỏi .
- Cay là thôi, cay quá dày em chịu nổi.
- Ái chà, dầu còn nóng mà, cho rau ?
Người đàn ông bực bội ném mạnh cái xẻng nấu ăn nồi.
- Cô tự mà làm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/la-satan-khong-phai-santa/chuong-4.html.]
Nói đoạn định cởi tạp dề .
Tôi vội vàng ngăn .
- Anh làm mà, Đán Đán là nam nhất, Đán Đán cố lên.
Anh liếc xéo , đầy vẻ chê bai.
- Thật là bệnh, mới rảnh rỗi ở đây chơi trò đồ hàng với cô.
- Đán Đán? Còn cái tên nào khó hơn thế ?
Tôi , Satan là một danh xưng chung, đời chỉ một Satan.
Có thể hiểu đó là tước hiệu dành cho Vua của loài Quỷ.
Là kẻ xuất chúng nhất trong đám ác quỷ.
- Nếu nhất định gọi, thì hãy gọi hiệu của , 937.
- 937.
Tôi lặp theo một .
Sau đó thuận tay vẫy một cái, lệnh.
- Nhanh lên, 937, xào thêm hai món nữa !
937: "?"
...
Dưới sự đốc thúc của , tay nghề nấu nướng của 937 tiến bộ vượt bậc.
Một con quỷ vốn cần thức ăn của con .
Giờ đây thể một làm ba món mặn một món canh.
Tôi vận dụng thành thạo phương châm " đ.ấ.m xoa", cho ăn tát cho kẹo ngọt.
Đầu tiên là phủ nhận.
- Món thịt sợi xào hôm nay già nhé.
Ngay khoảnh khắc sắp nổi khùng lên, lập tức "vuốt lông" trấn an.
- em vẫn ăn hết sạch đấy, tại ?
Anh ngước mắt lên, gì.
- Bởi vì là làm mà.
Tôi đến híp cả mắt.
- Chỉ cần là làm, thì đều là ngon nhất.
Combo tung thật mượt mà.
Sự khó chịu trong lòng dần tan biến, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh thường, ngoan ngoãn rửa bát.
Thế nhưng vẫn vô tình phát hiện lúc đang lén dùng điện thoại tra cứu: "Làm thế nào để xào thịt sợi mềm hơn", "Mặc tạp dề bán khỏa nấu ăn thực sự khiến món ăn ngon hơn "...