Bán ( làm công ăn lương), một tháng mới đổi 5.000 tệ.
Kiểu đó thì ông chủ mới thực sự là Satan.
Tôi gõ chữ:
【Có gì mà chấp nhận chứ.】
【 mà Satan , vẫn còn bỏ sót một điều ước ?】
【Cái " nam" chỗ nào cũng lớn của ?】
Tin nhắn gửi .
Cửa phòng gõ vang.
Giọng của Satan truyền qua cánh cửa.
- Cái gì gọi là nam?
Nói sợ là dối.
Chỉ là đang giả vờ cứng cỏi thôi.
Thế nên khi mở cửa, thuận tay ném luôn nắm gạo nếp .
Satan ném trúng chính diện.
Vài hạt gạo dính tóc, còn mấy hạt khác thì trượt dọc theo cổ áo sơ mi đang phanh rộng của .
Đôi mắt tối sầm ngước lên, chằm chằm .
Tôi gượng hai tiếng.
- Mua thì cũng mua , nên dùng thử chút thôi mà.
Ánh mắt quét qua lá bưởi, gương bát quái, và cả túi tỏi trong túi áo ...
Bỗng nhiên bật .
- Tôi là Satan, cương thi.
Anh nhấc tay, phủi hạt gạo vai.
- Mấy thứ vô dụng thôi
…… nhỉ.
Tôi đúng là sợ đến lú lẫn .
Sao mua thánh giá với Kinh Thánh cơ chứ!
Như thể suy nghĩ của , bồi thêm một câu.
- Đừng nghĩ nữa, thánh giá cũng chẳng tác dụng gì với .
Người đàn ông chân dài cứ thế hiên ngang xông nhà .
Anh xuống sofa phòng khách.
- Nói , điều ước còn , cái gì mà " nam" chỗ nào cũng lớn?
Ế bền vững bao nhiêu năm nay, vẫn luôn khao khát một " nam".
Tôi xoa xoa hai bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/la-satan-khong-phai-santa/chuong-3.html.]
- Thì nam mà, đúng như tên gọi, chính là giống như , chăm sóc, hầu hạ, dỗ dành, chiều chuộng vô điều kiện…
- Còn về phần "chỗ nào cũng lớn"……
Ánh mắt trượt dần xuống .
Chất liệu vải sơ mi mỏng, phác họa rõ nét đường cơ n.g.ự.c săn chắc.
Cơ n.g.ự.c đủ , đạt tiêu chuẩn.
Vòng eo ch.ó săn, đạt tiêu chuẩn.
Đôi chân dài ... còn dài hơn cả mạng sống của , đạt tiêu chuẩn.
Gương mặt thì càng cần bàn.
Xương chân mày cao, hốc mắt sâu, sống mũi thẳng tắp đến mức thể quẹt thẻ ngân hàng lên đó .
là ứng cử viên " nam" hàng đầu.
- Từ trường của cô thật kỳ lạ.
Đột nhiên, mở lời làm – kẻ đang đắm chìm trong đống suy nghĩ đen tối – giật b.ắ.n .
- Hình như cô sợ , hơn nữa từ trường lúc nãy còn tỏa ánh sáng vàng rực rỡ.
Tôi hì hì hai tiếng.
- Chắc đó là ánh hào quang của thần thánh đấy!
- mà... từ trường thuộc về quyền riêng tư cá nhân mà, thể tùy tiện xem như ?
Satan dậy.
Chiều cao 1m9 khiến trông cực kỳ áp lực trong căn hộ nhỏ .
Anh từng bước áp sát , đôi lông mày sắc lẹm chằm chằm như thấu tâm can .
- Đó mà cũng tính là riêng tư ?
Tôi lùi , cho đến khi thắt lưng chạm cạnh bàn ăn.
Anh ép sát tới, đôi đồng t.ử đỏ rực như loài dã thú khóa chặt con mồi.
- Tôi còn thể dùng cách suy nghĩ.
Đến khi nhận định làm gì thì còn kịp nữa .
Toàn là đống suy nghĩ đen tối của !
- Khoan ! Đừng !!!
Không kịp nữa .
Đồng t.ử đỏ rực đột nhiên thu nhỏ , dường như trong khoảnh khắc rút cạn dưỡng khí và âm thanh xung quanh.
Tôi hình tại chỗ.
Trái tim đập thình thịch, thình thịch.
Cả tê dại như luồng điện chạy qua.
Không trôi qua bao lâu.
Cho đến khi đôi mắt đầy tính xâm lược dần trở nên mờ mịt và hoang mang.
- …… Bị hỏng ?