Bà nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Loại con gái trẻ tuổi như các cô, chẳng bản lĩnh thực sự gì cả, chỉ bám lấy một tiền buông tay, dùng tuổi trẻ của để đổi lấy chút vốn liếng. Được thôi, đưa tiền cho cô, cô nên thấy hài lòng chứ? Tôi để lời ở đây, , cô và Chu Bồi Thất cắt đứt cho sạch sẽ, ở đây, bao giờ cho phép Chu Bồi Thất ở cùng một chỗ với cô!"
Tôi đối diện, hỏi một cách chân thành: "Bác ơi, trong mắt bác, chỉ cần tiền thì cái gì cũng đổi ? Vấn đề gì cũng thể dùng tiền để giải quyết ạ?"
Bà nhíu mày, vẻ mất kiên nhẫn: "Sao? Chê đủ? Muốn thêm chút nữa ? cái vốn liếng của cô, thực sự đủ ..."
Tôi đưa chiếc ba lô nhỏ vốn luôn đeo lưng phía .
Từ trong ba lô, lấy một xấp thẻ mà để bên trong, đúng là đủ để chơi bài, nhưng lượng thì cũng kha khá.
Tôi học theo động tác của Chu Bồi Thất, đẩy một tấm thẻ đến mặt bà , tấm thẻ là tiền tiêu vặt cho: "Bác ơi, trong chắc là 50 vạn, con xin phép bù trừ với tấm thẻ của bác, bác hãy thu hồi lời con và Chu Bồi Thất chia tay ạ. Bất luận thế nào, chúng con cũng sẽ chia tay , chúng con còn kết hôn nữa."
Tay trái cầm một xấp thẻ, tay rút một tấm khác đẩy qua, khuôn mặt chút kỳ lạ và giận dữ của bà : "Trong tấm thẻ chắc là 40 vạn, bác ơi, bác đừng nào cũng ép Tiểu Thất ăn những thứ thích . Anh thực sự thích xoài, thích hàu, thích cua, cũng thích món nhân sâm mà bác bảo ăn để bổ sung dinh dưỡng , thích ăn những món thanh đạm và đồ uống vị chua hơn."
"Cô đang cái gì đấy?" Bà đột nhiên lên tiếng hỏi, đôi mày nhíu chặt.
Tôi mỉm bà : "Vừa bác thể dùng tiền để đưa yêu cầu với con, con dùng nhiều tiền hơn, chẳng lẽ thể đưa nhiều yêu cầu hơn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/kinh-dieu-doi-dau/chuong-6.html.]
Tôi tiếp tục đẩy những tấm thẻ trong tay cho bà , tấm mới dường như là tiền lì xì ông nội cho năm ngoái, trong đó 88 vạn.
Tôi đẩy nó qua mặt bàn: "Bác ơi, trong 88 vạn, bác thể đừng quản lý Chu Bồi Thất nghiêm khắc như , bác hãy cho chút gian riêng tư ạ."
Sắc mặt bà cứng đờ, trừng mắt trân trân, đôi môi mấp máy dường như định mắng .
một nữa ngăn lời bà , tấm thẻ tiếp theo là thẻ hội viên của một thương hiệu lớn nào đó mà Tiền Bảo Bảo cho , hình như là thẻ đen kim cương chỉ dành cho những hạn mức chi tiêu cực cao, chỉ cần đưa thẻ là hưởng nhiều quyền ưu tiên. Tôi đẩy qua: "Bác ơi, bác hãy mua thêm nhiều quần áo cho , đừng ngày nào cũng chằm chằm xem Tiểu Thất mặc cái gì, kiểu dáng và thương hiệu yêu thích của riêng , lẽ thích những món đồ xa xỉ lộng lẫy lắm ."
Nếu thì Chu Bồi Thất cũng tùy tiện vứt mớ quần áo đó tận góc sâu trong tủ đồ.
"Ồ, ở đây còn hai tấm thẻ bạch kim của các thương hiệu khác nữa, cũng để mua quần áo và túi xách ạ." Tôi đẩy thêm hai tấm nữa qua.
Tôi lấy tấm thẻ lẽ là lợi hại nhất mà mang theo , đó là một tấm thẻ đen giới hạn mà bố cho năm 18 tuổi: "Bác ơi, tấm con cũng cụ thể bao nhiêu, nhưng dường như là vài triệu vài chục triệu tệ đều thể quẹt ạ."
"Để thành một yêu cầu dư thừa của bác, ví dụ như tham gia các cuộc thi và hội nghị liên quan đến chuyên ngành cũng chẳng chút hứng thú nào, nhiều khi, đặc biệt là tuần thi cử, lúc một ngày chỉ ngủ hai ba tiếng đồng hồ. Anh tôn trọng bác, cũng yêu bác, về cơ bản mấy khi từ chối yêu cầu của bác, nhưng con mà thấy xót xa lắm. Con bác cho , ưu tú, nhưng là tài giỏi hiếm , bác thể cho chút gian để thở ?"
"Có lẽ bác , thật hề thích chuyên ngành Tài chính đang học bây giờ, thích ngành Sinh học mà bác là vô dụng và tương lai hơn. Thời khóa biểu học tự chọn của bác lấp đầy bằng những môn bác sắp xếp, thường xuyên kéo con học ké các môn chuyên ngành của khác. Anh cũng thích đ.á.n.h golf và chơi piano mà bác bắt tập , Tiểu Thất thật là thể yên một chỗ, lúc chơi tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí chẳng thấy sợ chút nào, lái xe cũng thích phóng nhanh, lúc chúng con nhảy bungee vô cùng hạnh phúc."