Không thể thứ tha - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-28 05:23:35
Lượt xem: 58
Năm năm ly hôn, và Chu Yến Thanh gặp ở bệnh viện.
Hắn đang mặt trong lòng cảm ơn bác sĩ, gương mặt tràn đầy niềm vui.
Còn , đang loay hoay lau dọn mớ chất bẩn mà con gái nôn , trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Bốn mắt chạm , bỗng sững sờ, vội vàng bước tới hỏi :
"Là Mạt Mạt bệnh ? Đã gặp bác sĩ , cần sắp xếp gì ?"
Tôi lắc đầu.
Khi đuổi khỏi nhà, Mạt Mạt đau đầu dữ dội, co rúm trong vòng tay run rẩy ngừng.
Hắn buộc tội dạy con gái giả vờ bệnh, cho phép bất cứ ai giúp đỡ .
Tô Vãn của lúc đó, còn vô vọng và suy sụp hơn bây giờ nhiều.
Mãi một lúc lâu, lẽ nhớ điều gì đó.
Hắn hạ giọng hỏi :
"Em vẫn còn giận đấy ?"
Tôi chỉ thấy nực .
Làm gì còn thời gian để giận hờn oán trách.
Chỉ là, khi cơn mưa tạnh, mang dù đến cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
1.
Thấy gì, Chu Yến Thanh bước nhanh hai bước đuổi theo.
Nhiệt độ cơ thể tỏa xung quanh . Khoảng cách gần gũi quả thật chút hợp thời điểm.
Tôi lùi một chút để giữ cách.
Hắn bất lực nhíu mày chằm chằm. Ai cũng , đây là sự kiên nhẫn hiếm của vị Chu tổng .
"Rốt cuộc là Mạt Mạt bệnh ? Sao em còn giận dỗi thế , dù nữa thì cũng là ba của Mạt Mạt."
Hắn trông như một cha nhân từ.
Vẻ mặt quan tâm khuôn mặt hề chút giả dối nào.
Tôi bất giác cảm thấy bàng hoàng, nghi ngờ liệu ký ức của sai lệch .
Lần Mạt Mạt lên cơn co giật, Chu Yến Thanh vì giúp Hứa Vi hả giận.
Bất chấp lời cầu xin tha thiết của , ngang nhiên nhốt và Mạt Mạt trong nhà kính mái che.
Lúc đó trời đang mưa như trút nước, Mạt Mạt trong vòng tay run rẩy, co giật ngừng.
Vài giờ , đến cả thở của con bé cũng trở nên yếu ớt.
May mắn , đó con bé cứu sống. Tôi tay chân lạnh buốt chờ đợi ở hành lang bệnh viện.
Giọng Chu Yến Thanh lúc đó càng lạnh lùng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/khong-the-thu-tha-dzeg/chuong-1.html.]
"Một trung thực chỉ làm liên lụy con . Đây chính là bài học mà cô nhận vì tội dạy Mạt Mạt giả bệnh."
Bộ dạng vô cảm đó của khiến tỉnh táo .
Sau , mỗi ngày trôi qua, đều dám quên ngày hôm đó.
Tôi cắt ngang lời :
"Mạt Mạt của chúng cần một cha từng con bé giả vờ bệnh."
Chu Yến Thanh nghẹn lời, chút lúng túng đưa tay cố gắng an ủi .
Khi mở lời nữa, giọng điệu thậm chí còn mang ý vị lấy lòng.
"Ý là những năm qua em một chăm sóc con cái vất vả."
"Chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua , đừng giận nữa."
Tôi liếc , lạnh nhạt .
Tức giận ư? Tôi thời gian cho việc đó.
Nếu là lúc đó, hận thể lột da rút gân và Hứa Vi, nghiền nát từng khúc xương.
năm năm nay, đưa Mạt Mạt khắp nơi chạy chữa, hết đến khác gặp bế tắc.
Cuối cùng, buộc chấp nhận sự thật, trân trọng từng giây phút hiện tại.
Vậy thì làm thể dành thời gian để tức giận vì những đáng.
2.
Chị Chung ở giường bên cạnh đang chuẩn xuất viện, ca phẫu thuật của con chị thành công, mặt chị giấu niềm vui sướng.
Thấy bước , chị liếc Mạt Mạt đang hôn mê, thở dài.
Cùng là nhà bệnh nhân, chúng hiểu rõ nỗi khó khăn và xót xa của đối phương.
Ra khỏi phòng bệnh bao lâu, chị hấp tấp .
"Tôi Chu tổng của Tín Vũ Khoa Kỹ mời một chuyên gia nước ngoài về khám bệnh cho vợ , mà chuyên gia đó tình cờ là một nhân vật uy tín trong lĩnh vực . Cô mau tìm cơ hội nhờ tiện thể cho Mạt Mạt khám luôn ."
Cho đến khi chị tên chuyên gia, mới khổ lắc đầu.
Đã khám , vô dụng thôi.
Chị Chung hiểu lầm ý , chị nghĩ đang gặp khó khăn về tài chính.
Chị tới ôm lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng .
"Cô đừng nản lòng , chuyện tiền nong chúng tính . Vị Chu tổng chắc chắn là yêu vợ như mạng, bệnh nhẹ cũng mời chuyên gia nước ngoài về chữa trị. Bây giờ vợ khỏe, chắc chắn đang vui mừng."
"Với , Chu tổng một cô con gái trong cuộc hôn nhân . Chỉ là vợ cũ của ngu ngốc độc ác, ôm con bỏ trốn, để phí phạm một chồng như thế cho khác."
"Người vợ hiện tại con. Cô thử cầu xin họ xem , thấy con bé lẽ họ sẽ động lòng trắc ẩn mà sẵn lòng giúp đỡ."
Vừa , chị lau nước mắt.
"Thật là phụ nữ ngu ngốc cỡ nào, bỏ rơi chồng như thế mà , đúng là quý trọng phúc phần."
“Giá mà Mạt Mạt nhà cũng ba giàu như thì mấy. Con bé sẽ chữa trị , lo lắng về những chuyện nữa.”