Không gánh nợ thay anh trai - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-20 10:52:20
Lượt xem: 1
Tôi mang từ trường về một chiếc bút máy mới.
Anh trai thấy liền cầm lấy chất vấn : "Mẹ cho nó tiền tiêu vặt ?"
Mẹ ngơ ngác: "Sao thể chứ, chỉ cho mỗi con tiền tiêu vặt thôi mà."
Anh trai hài lòng gật đầu, sang phía : "Vậy là mày ăn trộm , cái kiểu dáng chắc rẻ , khai mau."
Tôi giật lấy cây bút: "Bạn cùng lớp tặng quà sinh nhật cho em đấy."
"Bạn học nào mà tặng mày món quà xịn thế, con trai con gái?"
"Con trai..."
Nghe thấy , đặt giẻ lau xuống tới: "Con trai á?"
Tôi vội vàng giải thích: "Chỉ là bạn học bình thường thôi, ngay con. Mọi quan hệ cũng , đến sinh nhật ai cũng tặng quà cho , tuyệt đối ý gì khác ."
Mẹ bán tín bán nghi, nhắc nhở chú tâm việc học gì thêm nữa.
trai vẫn trừng mắt , hỏi: "Mày ý gì với nó thật ?"
"Không."
"Tao ngay mà!" Anh đột nhiên nổi giận: "Đồ đào mỏ! Mày ý gì mà nhận quà đắt tiền của thế ?"
"Không đắt , mua ở cổng trường thôi, mười lăm tệ . Đến sinh nhật nó, em cũng tự tay làm quà tặng mà."
"Đồ thủ công? Thứ vứt đáng một xu mà cũng đòi lừa mười lăm tệ, đào mỏ thì là cái gì?"
Tôi cảm thấy tủi tột cùng: "Thế em tiền tiêu vặt thì em làm đây?"
"Một là đừng nhận quà của , hai là yêu nó luôn coi như trả nợ, đừng kiểu bỏ gì mà cứ ăn của thế!"
Tôi ngẩn , yêu á?
Đây là lời mà trai ư?
"Anh, đừng bậy. Bạn chỉ chúc mừng sinh nhật em thôi, chẳng tỏ tình gì cả, chỉ coi em là bạn thôi."
"Hà hà." Anh trai khẩy, còn vỗ tay hai cái: "Thằng lụy tình gặp con đào mỏ, đúng là cặp bài trùng, tuyệt phối."
Thấy chuyện thông, bỏ về phòng.
Kể từ ngày đó, giờ cơm tối trở thành màn thuyết trình cá nhân của trai.
"Nữ sinh cấp ba mà đào mỏ thì tao còn chấp nhận , ngờ cái phong trào giờ lan sang tận cấp hai , đúng là đạo đức suy đồi."
"Con hoa khôi lớp tao đấy, đang thả thính mười mấy thằng con trai, cứ dụ dỗ bọn nó mua đồ, tặng quà cho . Thằng bạn tao đến bữa sáng cũng chẳng dám ăn, để dành bánh bao thịt cho con đấy mà nó còn chẳng thèm."
"Chê bánh bao thì thôi . Đến sinh nhật nó, thằng bạn tao nhịn ăn nhịn tiêu mua cho nó một hộp quà mỹ phẩm xịn, nó nhận xong mà vẫn cứ lạnh nhạt với bạn tao. Tiền tiêu vặt mỗi tháng của tao bao nhiêu , cô cứ làm thế chẳng ép bán m.á.u ?"
Anh trai càng càng kích động.
"Hóa "thằng bạn" đó là ." Tôi ngẩng đầu lên: "Bố, , trai dùng tiền tiêu vặt như thế đấy, thà đưa tiền tiêu vặt cho con còn hơn."
Bố đặt đũa xuống, sắc mặt trở nên khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/khong-ganh-no-thay-anh-trai/chuong-1.html.]
Anh trai thấy vội vàng biện minh: "Đó vấn đề chính , con mới là nạn nhân mà. Bố, bố , thời buổi xã hội tìm một phụ nữ khó cỡ nào, con đang tính tay để chiếm ưu thế, nhân lúc ở trường còn giữ chút thuần khiết..."
Bố chìm suy nghĩ, cũng hùa theo: "Phải đấy, tuổi hồi là kết hôn ."
Linlin
Giải quyết khủng hoảng, trai cũng chẳng thèm ăn cơm nữa, cứ thế thao thao bất tuyệt kể về trải nghiệm gái đào mỏ của .
Đến đoạn cao trào, còn rơm rớm nước mắt: "Phụ nữ từ bé đến lớn sống quá dễ dàng, thiếu gì thì cứ mở mồm xin đàn ông là xong, dựa cái gì, dựa cái gì chứ?"
Tôi thấy ngứa tai, bèn hỏi: "Món quà đó là hoa khôi bắt tặng, tự nguyện tặng thế?"
Anh trai khựng , tức giận đến mức thẹn quá hóa giận: "Nó rõ nhưng nó ám chỉ tao đấy chứ! Lúc nó với cô bạn ngang qua tao, nó mua cái phấn má hồng nọ, tao ngu mà hiểu ý nó. Tao những mua phấn má hồng, mà cả son, phấn phủ tao mua đủ cả bộ, dùng cả năm hết. Thế mà nó nhận quà xong vẫn đối xử với tao như thế! là loại làm phá!"
Anh lấy điện thoại , khoe với "món quà đắt tiền" mà mua.
Một cái hộp khá lớn, mở các ngăn tự động bung sang hai bên, bên trong bày đủ loại mỹ phẩm rõ nguồn gốc. Tầng cùng là họa tiết hoa hồng phát sáng, theo tiếng nhạc "Ánh trăng hộ lòng ", đèn còn đổi màu bảy sắc cầu vồng.
Tôi im lặng.
"Đây là hàng cao cấp đấy, nếu là mày thì mày ?"
Nếu là , chỉ ném nó thật xa.
"Nếu thì đừng tặng cho chị nữa là xong thôi." Tôi .
"Mày ý gì?"
Anh nhận thái độ mỉa mai của , bèn sang với bố : "Không là vấn đề một hai , mà là vấn đề của môi trường hiện tại, con phòng nổi. Chẳng lẽ cái cũng trách con ?"
"Không trách, trách." Mẹ xoa đầu , cảm thán: "Mẹ cũng con gái bây giờ thành như thế ."
"Còn nhiều ví dụ lắm, để con tìm cho xem."
Anh trai mở trang web dùng, tìm trong mục [Đã trả lời] một danh sách dài dằng dặc.
Tôi liếc qua một cái, bưng bát đũa lên: "Con ăn no ."
"Đừng , mày đợi , mày là cần giáo d.ụ.c nhất, thì vứt đấy."
Nửa năm đó, cố gắng ăn nhanh hết mức thể nhưng vẫn thoát khỏi bài giảng đạo mỗi ngày của trai.
Anh chuẩn sẵn các câu chuyện mạng diễn thuyết đầy nhiệt huyết.
"Mọi , thằng cha một tháng xem mắt hai mươi , ăn chùa mất hai mươi bữa cơm sang, lương tiêu sạch sành sanh, đến nỗi tự nhịn ăn đến mức sỏi mật đấy."
Tôi thắc mắc: "Một tháng ăn hai mươi bữa cơm sang, theo lý thì cũng đến mức đói..."
Anh trai trừng mắt một cái, im bặt.
"Còn cả cái nữa, thằng bằng tuổi con, vì tiền để tỏ tình với cô gái thích mà bỏ học làm thuê. Thế mà đứa con gái lên đại học yêu thằng khác ngay, hủy hoại cả cuộc đời !"
"Liệu là vốn dĩ cũng thi đỗ đại học..."
Tôi lầm bầm nhỏ xíu, trai đang hăng m.á.u nên chẳng thấy gì.
"Đây nữa đây nữa, cũng là nam sinh cấp ba, bỏ học nhưng vì gái mà tiêu hết tiền của đủ, còn lén rút hết tiền tiết kiệm của gia đình . Sau đó gia đình nó báo cảnh sát mới vỡ lẽ, tí thì dính án tích đấy!"
"Đáng sợ thật..." Tôi tỏ vẻ trầm ngâm: "Phụ nữ hư nhiều quá, trai sống vất vả thật đấy."