Kết Hôn - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-09 09:18:11
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tri Trúc nắm chặt điện thoại, bằng giọng tâm huyết: "Em thấy mong chia sẻ là điều cơ bản nhất. Vợ chồng mà đến lời cũng với , thì chắc chắn là thể sống tiếp ."

 

"Em đúng." Tôi liếc màn hình điện thoại của cô : " điện thoại của em hết pin ."

 

Lý Tri Trúc lườm một cái, bực bội tìm sạc dự phòng.

 

Nơi chọn là một công viên điêu khắc đá, diện tích rộng lớn nhưng ít khai thác, càng sâu càng giống chốn hoang vu. 

 

Chúng còn kịp tìm thấy sạc dự phòng thì trời đổ cơn mưa lớn.

 

Phản ứng đầu tiên của là gọi xe, nhưng Lý Tri Trúc giữ : "Không , Lão Bạch sẽ đến tìm chúng thôi."

 

Ồ~ Tôi thấu cái tâm tư nhỏ bé của cô .

 

mắc kẹt trong mưa bão, Lão Bạch hùng cứu mỹ nhân, thể khoe mẽ một phen trò.

 

"Thế thì em cứ đợi , chị gọi xe ."

 

Không hợp tác với cô , chủ yếu là mưa gió thế , lạnh quá. 

 

Tôi quyết định chuồn cho lành.

 

Lý Tri Trúc há hốc mồm: "Chị đợi Bùi ?"

 

Lão Bạch là chồng thật của cô, còn Bùi chỉ là diễn viên thuê. Tôi chẳng những kỳ vọng gì, mà còn ngại làm phiền tới đón đưa.

Linlin

 

Tôi , nhún vai: "Vai phụ như bọn chị thì cần cầu kỳ thế ."

 

Lời dứt, các nhân viên phim reo hò, vỗ tay.

 

Giữa mưa gió, một bóng hiện , áo khoác đen cùng chiếc ô đen, tiến gần từ phía xa.

 

"Tôi bảo chị cần gọi xe mà…" Lý Tri Trúc ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, giống như một lính chờ nhận phần thưởng.

 

sắc mặt cô nhanh chóng biến đổi, tái nhợt, môi run rẩy.

 

"Vận Vận." Người tới cầm ô bước lên bậc thang, gọi tên .

 

Tôi sững sờ.

 

[ Á Á Á! Anh Bùi mặc áo khoác đen trai xỉu!] 

 

[Mấy khốn nạn ! Đây là lúc để khen trai !] 

 

[Không ngờ cuối cùng vẫn là Bùi nhanh chân hơn một bước, Lão Bạch thật sự quá thiếu cố gắng.] 

 

[Vận Vận mãi mãi thể tin tưởng Bùi!] 

 

Tôi đỏ mặt bước tới, phủi những hạt nước vai : "Sao đến đây?"

 

"Anh thấy trời sắp mưa lớn."

 

Chỉ một câu đơn giản như , khiến mũi cay cay.

 

"... Em sẽ tự gọi xe mà." Tôi khẽ.

 

"Hai đang ở trong công viên, xe ." Anh cởi áo khoác ngoài, quấn : "Lạnh ?"

 

Đương nhiên là lạnh. Áo khoác còn vương ấm của .

 

dám , vì cô nàng Lý Tri Trúc bên cạnh sắp sụp đổ .

 

mượn điện thoại của phim để gọi cho Lão Bạch.

 

"Anh Bạch về Đào Hoa Nguyên , bảo đưa cả hai về chung." Bùi Độ đưa chiếc ô cho cô .

 

Lý Tri Trúc mím môi thành một đường thẳng, mãi mới giật lấy chiếc ô với vẻ mặt hậm hực, chống ô lóc chạy trong mưa, khiến Bùi Độ khó hiểu.

 

"Đừng hỏi vì ." Tôi căn dặn.

 

Bùi Độ ngoan ngoãn gật đầu, lảng sang chuyện khác: "Đợt khí lạnh thật sự mạnh."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon/chuong-6.html.]

Tôi vội vàng trả áo khoác cho , từ chối mở ô : "Chiếc ô nhỏ."

 

Tôi thấy nửa bên vai ướt hết, bèn xích gần hơn. 

 

Nhân cơ hội đó, vòng tay ôm lấy vai : "Giúp một tay, cảm ơn em."

 

[VẬN VẬN!!!! Anh đang giăng bẫy em đấy!!!! Đừng tự chui đầu rọ!] 

 

[Đỉnh thật, đầu tiên thấy 'thánh tâm cơ' sống đó nha!] 

 

[Kỳ lạ ghê, rõ ràng là vợ chồng mà tỏ xa cách thế nhỉ!] 

 

[Người đằng ơi, cái gọi là lịch thiệp đấy!] 

 

Về đến Đào Hoa Nguyên, Lý Tri Trúc bắt đầu cãi với Lão Bạch.

 

Tôi họ cãi thật giả, nhưng dù nữa, trận cãi họ cũng leo lên top 1 hot search .

 

Họ cãi làm lành, còn hai đứa thì ăn uống tắm.

 

Buổi tối là thời gian tự do, hai cặp đôi còn đều tranh thủ lúc Lão Bạch cãi để nhanh chóng hẹn hò, vì điểm của ba gia đình đang bám sát .

 

Tôi bộ cả buổi chiều nên mệt rã rời, Bùi Độ cũng chẳng quan tâm đến vị trí cuối bảng, xuống bên cạnh , lấy một xấp ảnh.

 

Tôi tò mò lật từng tấm xem, : "Đây là những bức ảnh chụp ở thị trấn nhỏ ghé thăm chiều nay, phong cảnh ."

 

Trong ảnh Lão Bạch đang thảnh thơi dạo bước, dòng suối chảy qua thị trấn, nhà nghỉ dọc bờ suối và một chú ch.ó đang tắm nắng.

 

Anh kể cho chuyện thuê xe trượt điện hết mười tệ để dạo nửa tiếng. 

 

Dọc đường còn thấy tiệm bánh bao của chị gái, tiệm may của bà, vườn hoa của chú, quán cà phê của bố, tiệm bánh ngọt của .

 

Tôi bật , cũng vô thức kể cho những câu chuyện về các di tích trong công viên điêu khắc đá, đó là nơi ở cũ của một gia tộc quan quyền thế thời Nam Tống, từng năm vị tể tướng xuất từ đây.

 

Lật qua lật , thấy lẫn trong đống ảnh polaroid một tấm ảnh cũ kỹ, là hình mặc đồng phục cấp ba, đang học từ vựng trong một quán ăn sáng nghi ngút khói.

 

"Anh chụp khi nào ?"

 

"Quên ." Bùi Độ thản nhiên giấu tấm ảnh trở ví tiền.

 

[Ôi trời ơi, còn mang ảnh của Vận Vận theo bên ?!] 

 

[Tôi họ là bạn học cấp ba ?] 

 

[Đây chẳng là câu chuyện cổ tích về thanh mai trúc mã cuối cùng cũng về bên ?] 

 

[Vậy thì chuyện mấy 'kim chủ' của chị Mai là ? Có ai hóng hớt tí ?] 

 

Tôi đang định hỏi thêm về tấm ảnh thì dẫn chương trình thông báo lịch trình hôm nay kết thúc, đến lúc tính Điểm Ân Ái.

 

Tất cả chúng đều tập trung ở trung tâm phòng khách.

 

"Đoán xem quán quân hôm nay là ai nào?"

 

Cậu trai trẻ nhà chị Triệu và vị tổng tài nhà đều nhường : "Tôi nghĩ là nhà ."

 

Buổi tối họ tốn công sức tổ chức những buổi hẹn hò hoành tráng, cộng với điểm tích lũy từ hai vòng ban ngày, chắc chắn sẽ vượt qua gia đình Lão Bạch đang cãi .

 

Còn gia đình chúng thì ba vòng hoạt động bỏ hai vòng, hết cứu.

 

Người dẫn chương trình tủm tỉm công bố: "Điểm của hai gia đình các bạn đều là... 82 điểm!"

 

"Đồng hạng nhất?!" Họ đều tỏ hài lòng.

 

"Xin , Quán quân là khác." Người dẫn chương trình về phía hai chúng đang xem náo nhiệt phía đám đông, đưa điểm cuối cùng: 85 điểm.

 

Vị tổng tài khó chịu: "Bùi Độ chỉ đón vợ một chuyến thôi, cần quý giá đến thế ?"

 

Cậu trai trẻ nhà chị Triệu cũng phản đối: "Họ loại từ sáng, buổi tối cũng chẳng hoạt động gì cả."

 

"Ừm, ? Họ chia sẻ cuộc sống của đấy chứ." Các giám khảo rôm rả qua màn hình lớn.

 

Loading...