Ôn Thiển những toan tính nhỏ của . Cô gian, Trì Yến thể , nhưng những khác thì nhất vẫn nên giữ kín.
“Được, em nghĩ chu đáo, sẽ giữ kín bí mật .”
“Biết điều đấy, thôi Yến!” Ôn Thiển tinh nghịch .
Ba ngày .
Tại ga tàu hỏa Thượng Hải.
Cùng với Cố Lê, một nhóm sáu bước lên chuyến tàu hướng về tỉnh Quảng Đông. Đến đó, chú ba sẽ đưa họ đảo hoang. Từ đây, Thượng Hải sẽ còn dấu vết của nhà họ Trì nữa. Nhà họ Trì tự nguyện quyên tặng nhà cửa cho chính phủ sử dụng vô điều kiện, đồng thời quyên góp một khoản quân phí lớn cho quân đội. Đổi , bốn nhà họ Trì, một tòng quân, ba theo diện nhà.
Việc Ôn Thiển đảo hoang làm thanh niên trí thức gây chấn động lớn trong giới quân chính. nguyên nhân cụ thể thì ai rõ, chỉ rằng nhà họ Ôn chính là "ngọn cờ đầu", các gia tộc khác cũng bắt đầu những toan tính riêng.
Trải qua năm ngày hành trình, cuối cùng họ cũng đặt chân lên đảo.
“Thiển Thiển!”
“Có chú ba ở đây, cháu lo lắng gì hết.” Ôn Hồng Phong vui vẻ . Phải là ông thực sự mừng khi thấy cháu gái đây.
“Chú ba, cháu đây là để xây dựng đảo, chú đừng mà cản trở cháu đấy nhé!” Ôn Thiển cố ý trêu đùa.
“Được , cháu gì cũng đúng hết! Đi thôi, chú tìm cho một chỗ ở . Trì thúc, thím Trì và Trì cũng đều công việc, công điểm, khối lượng công việc lớn . Thiển Thiển thì làm giáo viên, còn Trì Yến sẽ trực tiếp đến đơn vị của chú báo danh. đối với Trì Yến, chú sẽ bất kỳ sự ưu ái nào , dựa chính thôi.”
Trì Yến gật đầu. Anh hề yếu đuối như vẻ bề ngoài.
“Chú ba thật quá!” Ôn Thiển suýt chút nữa thì cảm động phát .
Cố Lê đương nhiên là tiếp tục học. Cô bé thông minh, đoán nhà họ Trì chính là của . Vì Ôn Thiển là chị dâu của cô, thì chắc chắn sai. Vậy chị dâu cưới chính là trai cô, và gia đình trai chính là gia đình cô. Mấy ngày quá bận rộn nên cô hỏi, nhưng giờ chuyện định, Cố Lê quyết định hỏi cho rõ.
“Chị dâu!” Cố Lê trực tiếp đổi cách xưng hô.
Ôn Thiển hiểu ngay là Cố Lê chuyện. “Lê Lê thật thông minh! Trước đây chị là vì sợ sẽ gây thêm nguy hiểm, em theo chị thì sẽ an hơn. Giờ thì gặp thôi nào.”
Ôn Thiển dẫn cô bé sân. Người nhà họ Trì thực cũng những suy đoán của riêng , chủ yếu là vì Cố Lê trông quá giống nhà họ Trì, còn mang họ Cố.
“Ông nội, bà nội, ba, Yến, đây chính là cháu gái, con gái, em gái của – Cố Lê. Lúc rời , cô mang thai, nhưng vẫn kiên trì sinh con bé . Những chuyện khác, đừng hỏi con bé ? Đợi khi nào về, hãy để cô tự . Lúc con nhận lời ủy thác của để chăm sóc con bé, giờ chúng là một nhà . Lê Lê, chào em.”
Cố Lê gật đầu: “Ông nội, bà nội, ba, trai, con là Cố Lê ạ.”
“Đứa trẻ ngoan, cháu chịu khổ nhiều .” Bà nội Trì là đầu tiên kìm nước mắt.
Ôn Thiển gia đình đoàn tụ, mỉm hạnh phúc. Ý nghĩa của việc cô đến thế giới chẳng là đây ? À , còn đàn ông đang tiến về phía cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-584-ra-dao-hoang.html.]
“Thiển Thiển, cảm ơn em.”
“Vậy yêu em nhiều hơn đấy nhé!” Ôn Thiển đúng là " đằng chân lân đằng đầu".
“Ừ, yêu em nhất.”
Hai năm .
Trì Yến luôn thể hiện vô cùng xuất sắc trong quân đội nhờ kiến thức uyên bác của . Ôn Hồng Phong dành cho một suất học trường quân đội ở kinh thành trong một năm. Sau khi nghiệp, sẽ chính thức trở thành sĩ quan.
“Đây là chuyện , nhất định !”
“Tiện thể ngóng xem ai tên là Sở Vân Triệt nhé.”
Trì Yến nhíu mày: “Đàn ông ?” Anh ghen .
“Ừm, thể là em rể tương lai của đấy, đừng nghĩ lung tung.” Ôn Thiển nửa đùa nửa thật .
Trì Yến: “...”
“Thiển Thiển, em nhớ ?”
“Tất nhiên ! Anh hỏi thừa thế.” Ôn Thiển chút do dự trả lời, khiến Trì Yến vô cùng hài lòng.
“Anh đủ tuổi trưởng thành đấy.”
“Thì nào?” Ôn Thiển vẫn phản ứng kịp. khi một bàn tay to lớn áp xuống, cô hiểu ngay.
Hai năm qua, Trì Yến ngày càng tuấn và nam tính hơn. Tuy vẻ cao ngạo vẫn còn đó nhưng pha thêm vài phần phong trần, bụi bặm. Ôn Thiển thực sự mê mẩn vẻ ngoài .
“Được em?”
“Vâng !” Ôn Thiển mong chờ gật đầu. Sau đó cô hối hận ngay lập tức. Cái đàn ông quá "hung hãn", cô sắp chịu nổi !
Lại một năm nữa trôi qua. Bên ngoài ngày càng loạn lạc, nhưng hòn đảo hoang của họ cuối cùng cũng dáng một hải đảo trù phú. Cả gia đình sống tự tại.
Tại phòng sinh bệnh viện quân khu.
“Bà nội, ơi con sợ! Con gặp Trì Yến!”
“Tiểu Yến đang đường về , Thiển Thiển đừng sợ nhé.” Tô Linh an ủi. Người nhà họ Trì và họ Ôn hễ ai đều chạy đến, hành lang bệnh viện chật kín .
“Thiển Thiển!” Trì Yến phong trần mệt mỏi cuối cùng cũng chạy tới nơi.
“Người nhà tránh , sản phụ sắp sinh !” Nhìn thấy Trì Yến, Ôn Thiển cuối cùng cũng yên lòng.