“Để cháu mở cửa sổ!” Trì Yến nhanh nhẹn .
“Em quét nhà!” Cố Lê cũng tìm việc để làm.
“Không cần!” Hoàng Hữu Lương và Trì Yến đồng thanh ngăn cản.
“Em cứ nghỉ ngơi là !”
Cố Lê bất đắc dĩ, đành dạo quanh cái sân nhỏ, tính toán xem cần thêm thắt thứ gì. Trong bếp trống trơn, nồi niêu xoong chảo , củi cũng nhặt, gia vị càng . Mấy thứ cô chỉ thể lấy muối và nước tương loại thông dụng để che mắt thiên hạ. Còn dùng thì lấy từ gian , dùng xong cất .
Sau đó cô xem nhà vệ sinh. Thời nhà vệ sinh đều là hố xí tự hoại. ở nhà cũ, Sở Vân Triệt sửa thành bồn cầu xả nước cho cô khi . Ở trấn cô cũng dùng toilet trong gian nên để ý. Đây là đầu tiên Cố Lê kiếp thấy hố xí kiểu cũ. Mùi vị quả thực dễ ngửi chút nào. cô cũng cách nào sửa cái nhà vệ sinh ngay ! Thôi thì cứ gian giải quyết . Chỉ tội cho Trì Yến, bắt buộc dùng cái !
Bên , Hoàng Hữu Lương và Trì Yến nhanh quét dọn sạch sẽ trong ngoài ngôi nhà.
“Hai đứa cứ xem xét thêm , chú về đây, còn đồng ngó nghiêng một chút! 5 giờ chiều các cháu qua nhà chú ăn cơm nhé! Còn nhớ đường ?” Hoàng Hữu Lương hỏi.
“Cháu nhớ ạ, chú Hoàng thong thả!”
Sau khi Hoàng Hữu Lương rời , hai em mới thực sự bắt tay việc. Dù hôm nay cũng chẳng ai đến nữa. Cố Lê trực tiếp lấy từ gian hai bộ chăn đệm, mỗi một phòng. Trì Yến trải giường cho Cố Lê . Đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng lấy , bao gồm cả một cái chảo sắt phù hợp với bếp lò.
Củi lửa thì chịu! Chờ ngày mai và em gái lên núi nhặt ! Xung quanh đây là núi, chừng núi bảo bối gì ! Hiện tại Cố Lê cứ thấy núi là cảm thấy đồ .
Hai em rằng, hiện tại cả đại đội đang bàn tán xôn xao về họ.
“Hoàng Hạnh, hai đến nhà em là ai thế?” Một thanh niên trí thức hỏi Hoàng Hạnh - con gái út của Hoàng Hữu Lương đang làm việc ngoài đồng.
Hoàng Hạnh lập tức cảnh giác: “Là con của chiến hữu bố em, bố em chẳng ? Người kết hôn cả !”
“Họ là vợ chồng ?” Lý Viên Viên tiếp tục hỏi dồn.
“Chị hỏi thăm kỹ thế làm gì! Đi đây!”
Hoàng Hạnh thầm nghĩ ngày mai nhất định phân công làm việc cùng nhóm ! Làm việc thì lười, hóng hớt thì giỏi!
“Còn mau làm việc , hôm nay kiếm mấy cái công điểm hả? Còn bằng một đứa trẻ con!” Một thím bên cạnh cũng lên tiếng mắng.
Hoàng Hạnh chỉ bịa chuyện, trưa nay bố cô mới cho cô . Dù cô cứ họ kết hôn cho xong chuyện! Mấy cô thanh niên trí thức tâm tư quá rõ ràng, là gì. Nghĩ , cô bé chạy vội về nhà.
“Mẹ! Mẹ ơi!” Hoàng Hạnh đến cửa lớn gọi to.
“Cái con bé cứ hấp tấp, mỗi mày về? Anh chị mày ?” Thím Hoàng từ trong bếp ló đầu mắng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-voi-quan-quan-manh-nhat-theo-quan-roi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-209-co-em-gai-duoc-ca-nha-cung-chieu.html.]
“Con đợi bọn họ. Người ? Mẹ, tối nay nhà ăn thịt gà ạ?” Hoàng Hạnh hít sâu một mùi thơm nức mũi, hỏi.
“Họ qua nhà ông Lý , ở bên đó, nhà chật quá ở hết ! Lát nữa là họ tới thôi, là con đón họ !”
“Vâng, con ngay!”
Thím Hoàng theo bóng lưng con gái út, lắc đầu bó tay. Thoáng cái chạy mất hút! Bao giờ nó mới nết na như con bé Lê nhỉ? là so với chỉ tổ tức c.h.ế.t!
Bên Trì Yến và Cố Lê cũng chuẩn cửa. Hai theo con đường cũ hướng về nhà Hoàng Hữu Lương. Mới một đoạn thì thấy một cô bé tết hai b.í.m tóc đuôi ngựa, khuôn mặt tròn trịa, dễ thương đang chạy về phía họ.
“Anh, xem cô bé con gái Đại đội trưởng ?” Cố Lê hỏi.
Trì Yến lời Cố Lê, thấy là con gái liền lập tức né lưng Cố Lê.
Cố Lê nhíu mày , Trì Yến.
“Sao thế? Anh lời mà, tránh xa con gái một chút, nhưng thấy cô bé nét giống chú Hoàng, chắc là đấy. Hay là em gái hỏi thử xem!” Trì Yến làm vẻ mặt vô tội.
Ông trai thật sự quá đáng yêu! Cố Lê bỗng cảm thấy giờ phút mới là chị!
Chưa đợi Cố Lê mở miệng, Hoàng Hạnh vẻ mặt đầy vui mừng : “Là chị bố em đón về ạ? Em là Hoàng Hạnh, , bố em là Hoàng Hữu Lương!”
Cố Lê cũng thích cô em gái nhỏ , bước lên một bước : “ , chị là Cố Lê, đây là trai chị, Trì Yến!”
Trì Yến lúc khôi phục vẻ lạnh lùng, gật đầu với Hoàng Hạnh một cái. Hoàng Hạnh chỉ đáp qua loa, bởi vì sự chú ý của cô bé đều dồn hết lên Cố Lê. Chị gái xinh quá, cô bé thích mê!
“Em gọi chị là chị Lê nhé! Mẹ em nấu cơm xong , chúng mau về nhà thôi!” Hoàng Hạnh hớn hở .
Cố Lê tự nhiên sẽ bỏ qua ánh mắt của cô bé. Con bé thấy cô thích ngay, thế mà chẳng thèm Trì Yến lấy một cái. Ha ha ha, Cố Lê liếc Trì Yến, quá mất! Lần đầu tiên sự phòng ngự của thất bại, vì trong mắt căn bản !
Trì Yến vẫy vẫy tay hiệu cho Cố Lê . Lúc Hoàng Hạnh tự nhiên khoác tay Cố Lê.
“Chị Lê, chị thích ăn lê lắm ạ?” Hoàng Hạnh tò mò hỏi.
“Hả? Sao em hỏi ?”
“Em tên là Hoàng Hạnh, em thích ăn quả hạnh, chua chua ngọt ngọt!” Hoàng Hạnh giải thích.
Cố Lê khẽ: “Chắc là chị thích ăn lê đấy!”
Hoàng Hạnh gật gật đầu, chiều suy tư: “Ra là , cũng đúng ha! Em cho chị , em hầm gà thơm lắm, chị ăn nhiều nhé! chị Lê, chị cẩn thận cái chị Lý Viên Viên , chị là thanh niên trí thức, từ ngoài đồng về còn hỏi thăm về chị đấy. Đương nhiên là chị hỏi thăm trai chị! Người đó á, tâm tư gì, chờ gặp mặt em sẽ chỉ cho chị xem!”
Cố Lê nhíu mày, nhanh như nhắm !