“Không !” Cố Đình Hách còn lên tiếng, Giang Xảo trực tiếp từ chối.
Cô ngay Lý Vĩnh Quang chắc chắn chẳng ý gì!
Lý Vĩnh Quang lập tức nổi giận, gã theo bản năng vươn tay định đ.á.n.h Giang Xảo: “Con mụ thối tha , tao đang chuyện với em rể, mày là đàn bà con gái xen mồm làm gì?”
Chỉ là tay gã còn chạm Giang Xảo, một bắt lấy.
Cố Đình Hách lạnh lùng cảnh cáo gã: “Anh rể, ý gì đây? Bạo hành gia đình cũng là phạm pháp đấy!”
Giang Mạn cũng lập tức dậy chắn mặt Giang Xảo, hét mặt Lý Vĩnh Quang: “Anh rể, bình thường ở nhà đ.á.n.h chị chứ? Nếu thực sự là , thì chúng lập tức báo cảnh sát, để cảnh sát đến xử lý vấn đề .”
Hừ!
Dọa ai chứ?
Lý Vĩnh Quang mới sợ.
Gã cá chắc Giang Xảo sẽ bán gã, nếu gã bắt , cô một dẫn theo con gái sống ?
Gã sợ cái gì?
Gã chẳng sợ cái gì cả!
nghĩ đến chiếc xe sang mà Cố Đình Hách lái , gã chút động lòng.
Thế là gã gượng hai tiếng : “Em rể hai đứa gì ? Anh là loại đó ? Sao thể đ.á.n.h Giang Xảo chứ? Giang Xảo là của con gái , là vợ , yêu thương cô còn kịp nữa là! Vợ ơi em xem đúng ?”
Gã hiếm khi hòa nhã với cô như , còn bày vẻ mặt thâm tình gọi cô là vợ.
Trong lòng Giang Xảo nửa điểm vui mừng, ngược vô cùng lo lắng về phía Cố Đình Hách: “Em rể, rể em uống rượu, uống nhiều, em đừng để bụng. Chiếc xe chúng sẽ mượn , dù rể em cũng từng lái xe, lỡ lát nữa va quệt hỏng hóc thì làm ?”
“Va quệt hỏng hóc thì còn em rể họ ? Cái thể báo bảo hiểm mà, tiêu tiền của họ để sửa ! Người phụ nữ , em rể họ còn keo kiệt như cô!” Lý Vĩnh Quang gì cũng mượn bằng chiếc xe .
Cuối cùng vẫn là Cố Đình Hách lên tiếng: “Nếu rể mở lời, chiếc xe sẽ cho mượn. mà…”
“ mà cái gì?” Lý Vĩnh Quang chịu cho mượn, thái độ cũng lập tức lên, còn tâm trạng nhàn rỗi đôi co với .
“Anh rể hôm nay uống rượu , thể lái xe nữa. Hay là ngày mai hẵng về lấy !”
“Không . Chẳng qua chỉ là uống nửa cân rượu thôi, bình thường uống một cân, lái xe từng xảy chuyện gì, sợ cái gì?” Lý Vĩnh Quang cho là đúng.
Chẳng qua chỉ là nửa cân rượu thôi, gã còn sợ, Cố Đình Hách sợ cái gì?
Cố Đình Hách lắc đầu: “Anh rể, chị đúng đấy. Anh lâu lái xe , nếu va quệt, thì bảo hiểm. nếu lái xe khi say rượu mà xảy chuyện, thì tự chịu trách nhiệm đấy!”
“Cái gì mà tự chịu trách nhiệm?” Lý Vĩnh Quang liền giở trò lưu manh, giả vờ như hiểu lời Cố Đình Hách: “Những gì đều hiểu, em rể, từng học mấy ngày, gì thì là cái đó ! cho mượn xe lái hai ngày chơi chơi.”
lúc gã lái xe khoe khoang mặt em.
Khỏi để bọn họ cứ chế giễu gã chẳng gì trong tay, nhà cửa trống hoác, lấy cô vợ xinh cũng giữ nổi!
Gã cho bọn họ thấy, gã lợi hại hơn bọn họ nhiều!
Giang Xảo sốt ruột đến mức lửa giận bốc lên đầu, nhưng cô dám quá thẳng thừng, lỡ như Lý Vĩnh Quang làm càn mặt , chuyện cô bạo hành gia đình sẽ giấu nữa.
Trước khi cô nghĩ cách giải quyết chuyện , cô ảnh hưởng đến Giang Mạn.
Cô đành phóng ánh mắt cầu cứu về phía Giang Mạn.
Giang Mạn liền : “Anh rể, mấy ngày nay làm ? Chúng còn định ngày mai lái xe đưa chị và Điểm Điểm lên huyện chơi đấy! Nếu lái xe , ngày mai chúng huyện bằng gì?”
Lý Vĩnh Quang thấy đành : “Vậy là thế , tối nay lái , ngày mai lái về cho hai đứa.”
Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà gã thể đưa !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-de-tron-xem-mat-ai-ngo-anh-chong-thau-cong-trinh-lai-la-dai-lao-nghin-ti-ba-nam-sau-toi-doi-ly-hon-anh-lien-quy-xuong-ban-giat-noi-vo-oi-anh-sai-roi/chuong-326-dan-ba-a-khong-nghe-loi-thi-phai-danh.html.]
“Anh rể, hôm nay uống rượu mà! Uống rượu là lái xe nhé!” Giang Mạn mỉm nhắc nhở gã.
Bây giờ Lý Vĩnh Quang chút hối hận , thế gã uống nhiều rượu như .
“Vậy… ngày mai hai đứa dạo xong, lái là chứ gì?”
Lý Vĩnh Quang đến mức sắp đỏ mắt .
Gã lùi nhiều bước như , nếu Cố Đình Hách bọn họ còn đồng ý, thì đó là của bọn họ!
Bọn họ căn bản coi gã là một nhà!
Đến chiếc xe cũng chịu cho mượn, đồ keo kiệt bủn xỉn!
Cuối cùng Cố Đình Hách vẫn đồng ý.
Lý Vĩnh Quang trong lòng vui vẻ, liền sô pha ngủ.
Giang Xảo cũng lười quản gã, ăn cơm xong liền chuẩn dọn dẹp bát đũa.
Kết quả Cố Đình Hách mà cũng giúp cô dọn dẹp.
Dọa Giang Xảo vội vàng ngăn : “Em rể, em yên đó đừng động đậy! Để chị làm là !”
Cố Đình Hách liền : “Chị, chị yên tâm, em đều làm mà.”
Giang Mạn liền làm chứng cho Cố Đình Hách: “ ! Bình thường ở nhà đại thúc làm việc nhà đấy! Anh xào rau cũng ngon nữa!”
Giang Xảo liền bực tức trừng mắt cô em gái nhà .
“Em đó! Sao thể để em rể làm loại việc ? Cậu mỗi ngày kiếm tiền đủ vất vả , em đúng là chẳng hiểu chuyện chút nào!”
Ai ngờ Cố Đình Hách : “Giang Mạn . Cô là con gái, khói dầu trong bếp làm hại da con gái, cho nên bình thường em làm nhiều một chút, thì sẽ làm tổn thương đến cơ thể cô nữa.”
Giang Xảo nhất thời cứng họng.
Cô Cố Đình Hách là một đàn ông , nhưng ngờ Cố Đình Hách yêu thương Giang Mạn đến tận xương tủy, đến việc nhà cũng nỡ để cô làm!
Nhìn Lý Vĩnh Quang…
Lúc cô ở nhà họ Giang, một tay bao thầu bộ việc nhà, cho đến khi gả cho Lý Vĩnh Quang, Lý Vĩnh Quang coi như là yêu cô, nhưng cũng là một kẻ gia trưởng, bao giờ đụng tay việc nhà.
Sau cô sinh Điểm Điểm, ngay cả lúc ở cữ, cô cũng giặt quần áo nấu cơm cho Lý Vĩnh Quang…
Cô luôn cho rằng đây là chuyện bình thường, ngờ…
Lý Vĩnh Quang ở bên cạnh liền bật chế giễu: “Em rể, thế cũng quá địa vị gia đình ! Cậu là cai thầu công trường, mỗi tháng kiếm nhiều tiền như , Giang Mạn kiếm tiền, bằng lòng nuôi cô là lắm , còn giúp cô làm việc nhà? Vậy chẳng cô hời còn khoe mẽ ? Đàn bà , thể chiều chuộng , chiều một cái là lên trời ngay!”
Gã cảm thấy làm việc nhà là thiên chức của phụ nữ!
Thế mà Cố Đình Hách đàn ông cũng thể làm việc nhà, đây là cái logic quỷ quái gì !
Cố Đình Hách liếc Giang Mạn, nụ khóe môi càng sâu hơn.
“Vợ cưới về, đương nhiên là chiều chuộng cho , nếu khác lừa chạy mất thì làm ?”
“Đánh cô chứ ! Nếu cô dám cắm sừng , cứ đ.á.n.h cho cô lóc t.h.ả.m thiết, đ.á.n.h cho cô đau, cô sẽ dám nữa!”
Giang Mạn gã , theo bản năng về phía Giang Xảo.
Lúc cô mới phát hiện, cánh tay Giang Xảo bất giác rụt một cái, dường như khi thấy Lý Vĩnh Quang đến chữ đánh, cô sợ hãi!
Cho nên… Lý Vĩnh Quang thực sự đ.á.n.h chị gái ?
Trong lòng Giang Mạn một suy đoán đang dần thành hình.