Kết Hôn Chớp Nhoáng Để Trốn Xem Mắt, Ai Ngờ Anh Chồng Thầu Công Trình Lại Là Đại Lão Nghìn Tỉ: Ba Năm Sau Tôi Đòi Ly Hôn, Anh Liền Quỳ Xuống Bàn Giặt Nói "Vợ Ơi Anh Sai Rồi!" - Chương 309: Tên Tra Nam Đó Ra Tay Với Chị Ấy Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-27 16:56:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Đình Hách liền mỉm liếc Giang Mạn một cái.

“Chị , em . Mạn Mạn cô . Đợt em ốm phát sốt, còn là cô thức trắng đêm chăm sóc em, em ơn cô .”

Giang Mạn hổ cúi gằm mặt xuống.

Sao đại thúc đột nhiên nhắc đến chuyện ?

Cố tình lời sến súa để chọc rơi nước mắt ?

“Phát sốt ? Không vấn đề gì nghiêm trọng chứ?”

“Không ạ. Chỉ là cảm mạo thông thường thôi, gì đáng ngại.”

“Vậy thì . Cậu bây giờ còn trẻ, chú ý giữ gìn sức khỏe nhiều hơn.”

Vài trò chuyện việc nhà thêm một lúc, cuối cùng Giang Xảo mới gọi Điểm Điểm .

“Dượng nhỏ!” Điểm Điểm thấy Cố Đình Hách, cả liền vui sướng vô cùng, “Chiếc xe dượng mua chơi vui lắm! Cháu thích! Cảm ơn dượng nhỏ!”

Cố Đình Hách dáng vẻ đáng yêu của cô bé, trái tim khỏi mềm nhũn vài phần, giọng cũng trở nên dịu dàng lạ thường.

“Không cần cảm ơn. Điểm Điểm thích là . Điểm Điểm còn thích gì nữa, mùng 1 tháng 5 dượng nhỏ sẽ mang về hết cho cháu.”

“Đại thúc…”

Giang Mạn cảm thấy đau đầu.

Bây giờ cô nợ đại thúc thêm bất cứ thứ gì nữa!

“Điểm Điểm ở nhà ngoan, cần gì cả. Chỉ cần hai đứa thường xuyên về thăm con chị là !”

Giang Xảo .

Điểm Điểm liền nghiêng cái đầu nhỏ đáng yêu, , cuối cùng vẫn c.ắ.n môi chạy ngoài.

Cố Đình Hách thấy cảnh , cảm thấy phản ứng của Điểm Điểm chút kỳ lạ, đó liền thấy Giang Xảo : “Đứa trẻ , ý một câu là nổi cáu ? Em rể , đừng để bụng, dạo tính khí Điểm Điểm lớn.”

Thì .

Cố Đình Hách thể tính toán với một đứa trẻ chứ?

Thế là liền : “Không , bình thường chị dành nhiều thời gian ở bên cạnh Điểm Điểm hơn nhé. Điểm Điểm đáng yêu hiểu chuyện như , chắc chắn sẽ vô cớ nổi cáu , chị hỏi con bé nhiều hơn xem ở trường bắt nạt .”

Chuyện bạo lực học đường xảy tầng tầng lớp lớp, Cố Đình Hách cũng khá lo lắng cho Điểm Điểm.

Giang Xảo gật đầu: “Được, lát nữa chị sẽ hỏi con bé nhiều hơn.”

“Giang Xảo! Con mụ , c.h.ế.t dẫm ở ?” Đầu dây bên đột nhiên truyền đến giọng đinh tai nhức óc của Lý Vĩnh Quang.

Giang Xảo vội vàng : “Mạn Mạn, rể em uống rượu ở nhà bạn về , chị xem . Vậy em và em rể ăn cơm , lúc nào rảnh chuyện tiếp.”

Nói xong, Giang Xảo lập tức cúp điện thoại.

Giang Mạn cuộc gọi ngắt kết nối, trong lòng khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Tại cảm thấy chị gái khi thấy giọng của Lý Vĩnh Quang chút hoảng loạn?

Lý Vĩnh Quang tay đ.á.n.h chị gái ?

Giang Mạn thật hận thể lập tức bay về xem !

Cố Đình Hách cũng trầm ngâm , một lúc lâu mới lên tiếng: “Giang Mạn, dịp mùng 1 tháng 5, cùng em về quê nhé!”

“Hả? Vậy đại thúc rảnh ?” Thực Giang Mạn cùng Cố Đình Hách.

ở giữa cũng một thời gian dài như , hai ở chung trong một gian, đến lúc đó nếu chuyện gì để , chẳng sẽ ngượng ngùng ?

Cố Đình Hách : “Chúng với chị gái em là mùng 1 tháng 5 sẽ cùng về, nếu em về một , chẳng chị gái em nghi ngờ tình cảm của chúng hòa thuận ?”

Giang Mạn nghĩ cũng đúng, cô đành gật đầu: “Vậy , chúng cùng về. mà… đại thúc hiếm khi nghỉ mấy ngày, cần về Kinh Thị thăm Cố ông nội ?”

“Tôi sẽ tranh thủ về một chuyến mùng 1 tháng 5.”

Giang Mạn nghẹn lời, theo bản năng nghĩ đến một vấn đề.

Tại mỗi đại thúc Kinh Thị, từng đưa cô cùng?

trong thâm tâm , Giang Mạn cô chỉ là một ngoài?

Trong lòng Giang Mạn càng thêm buồn bực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-de-tron-xem-mat-ai-ngo-anh-chong-thau-cong-trinh-lai-la-dai-lao-nghin-ti-ba-nam-sau-toi-doi-ly-hon-anh-lien-quy-xuong-ban-giat-noi-vo-oi-anh-sai-roi/chuong-309-ten-tra-nam-do-ra-tay-voi-chi-ay-sao.html.]

Cô nhớ tới một câu từng lan truyền mạng.

Một bao giờ đưa bạn gặp bạn bè của , thì từng nghĩ đến việc tương lai gì với bạn!

Có lẽ đại thúc… cũng nghĩ như !

Trước đây là do cô quá ảo tưởng !

Tâm trạng Giang Mạn lập tức trở nên vô cùng chán nản.

“Sao ?” Cố Đình Hách cảm thấy cả Giang Mạn giống như bao phủ trong sự bi thương, khiến liền cảm thấy đau lòng.

Cô đang đau buồn chuyện gì?

Trước mắt Cố Đình Hách liền hiện lên dáng vẻ cô vô cùng vui vẻ khi ở bên cạnh Tằng Thanh Nguyên.

Tại cô ở bên cạnh Tằng Thanh Nguyên vui vẻ như , còn ở bên cạnh , cô vui đến thế?

Chẳng lẽ trong lòng cô, Tằng Thanh Nguyên mới là quan trọng nhất đối với cô ?

Cố Đình Hách nghĩ đến điều , tâm trạng liền trở nên bực bội một cách khó hiểu.

Giang Mạn lắc đầu: “Không gì.”

biểu cảm của cô, thế nào cũng giống như gì.

Cố Đình Hách nới lỏng cà vạt, chỉ cảm thấy khí trong phòng chút ngột ngạt.

Nhất thời, cả hai đều mở miệng chuyện.

Im lặng ăn xong bữa cơm, Giang Mạn liền dậy chuẩn rửa bát.

“Để làm cho!” Cố Đình Hách giật lấy cái bát trong tay cô, thẳng bếp dọn dẹp.

Giang Mạn cứ thế bóng lưng cao lớn thẳng tắp của , suýt chút nữa nhịn mà tủi bật .

Tại cô thích đại thúc như , mà đại thúc hề thích cô chút nào?

Là do cô đủ cố gắng ?

mà… thích một , thực sự chỉ cần cố gắng là đủ ?

Giang Mạn .

Lòng cô chút rối bời.

Sự che giấu và ghét bỏ vô tình của Cố Đình Hách đối với cô, đang dần đ.á.n.h gục sự dũng cảm đơn độc của cô.

Cô phát hiện dường như chút kiên trì nổi nữa !

Giang Mạn cứ thế ngây ngốc sô pha, suy nghĩ về chuyện của , ngay cả Cố Đình Hách bước từ lúc nào cũng .

Cố Đình Hách bước , liền thấy dáng vẻ ngẩn ngơ sô pha của cô.

Anh bước tới : “Giang Mạn, ngoài dạo chút ?”

Giang Mạn phát hiện sự bất thường của , vội vàng thu dọn tâm trạng, nở một nụ gượng gạo.

“Được ạ! Ra ngoài dạo thôi.”

Hai bước khỏi cửa.

Vừa gặp hàng xóm bên cạnh về, thấy hai liền vô cùng nhiệt tình chào hỏi.

“Hi! Tan làm ăn cơm sớm thế? Thật hạnh phúc. Hai định ngoài dạo ?”

“Vâng, đúng ạ.” Giang Mạn mỉm trả lời.

Người hàng xóm đó : “Chồng cô thật đấy, nào cũng chạy bộ buổi sáng, dạo cùng cô, chồng ngày nào về đến nhà, là ườn sô pha bấm điện thoại, chẳng làm cái gì cả, con cái đưa đón, cơm nước nấu…”

Giang Mạn than vãn về chồng , liền : “Làm việc cả ngày , khá là vất vả. Đôi khi quả thực cũng nghỉ ngơi một chút. Vậy chị cứ bận nhé, chúng đây!”

Thấy hàng xóm bắt đầu than vãn là điểm dừng, Giang Mạn vội vàng kéo Cố Đình Hách chuồn lẹ!

Đợi hai khỏi thang máy, con đường rợp bóng cây, Cố Đình Hách mới hỏi cô: “Lúc nãy em chạy nhanh thế? Không em tạo mối quan hệ với hàng xóm láng giềng ?”

“Mối quan hệ hàng xóm láng giềng và buôn chuyện phiếm giống . Lỡ như chồng chị thấy, tưởng chúng lưng thì ! Những lời .”

Giang Mạn từ nhỏ lớn lên ở trong làng, mấy bà cô bà thím trong làng miệng mồm độc địa cỡ nào, cô rõ hơn ai hết.

Đại thúc thanh phong tễ nguyệt nhà cô, thể vướng những chuyện vặt vãnh gia đình như chứ?

Loading...