“Tôi từng làm chuyện như !” Giang Mạn trịnh trọng : “Bất kể các cô tin , những chuyện các cô , từng làm một chuyện nào! Cho nên ở đây trịnh trọng nhắc nhở các cô, tung tin đồn nhảm là phạm pháp.”
“Cô dọa chúng cũng vô dụng! Bản cô làm chuyện gì, trong lòng cô tự rõ! Cô thấy Hứa Phong đều tránh mặt cô mà ? Cậu từ trợ lý của Cố tổng trực tiếp tự xin điều công trường ! Trong lòng cô chút tự hiểu lấy ?”
Giang Mạn âm thầm c.ắ.n răng, trực tiếp lấy điện thoại quơ quơ: “Rất , những lời các cô , đều ghi âm hết . Tôi sẽ đem chuyện báo cho Lâm Tổng Giám, kiện các cô tội tung tin đồn nhảm phỉ báng !”
Lâm Tổng Giám, là phụ trách chi nhánh công ty.
Ngoại trừ Cố Đình Hách, bộ chi nhánh công ty chính là Lâm Tổng Giám lớn nhất.
Để tránh hiềm nghi, Giang Mạn kéo Cố Đình Hách chuyện .
Mấy đưa mắt , ngờ Giang Mạn cứng rắn như , bọn họ đều chút sợ hãi .
Lỡ như Giang Mạn thật sự kiện bọn họ với Lâm Tổng Giám, công việc còn cần nữa ?
Có liền xin Giang Mạn: “Giang Mạn, chúng cũng chỉ khác thôi, cô trả thù, cũng tìm những kẻ tung tin đồn nhảm đó chứ.
Chúng chỉ là lỏm một câu, nhà lén lút chuyện phiếm với thôi! Tuyệt đối ác ý !”
Lời đúng ý Giang Mạn, cô lập tức hỏi: “Vậy những tin đồn rốt cuộc là ai truyền ?”
Mấy suy nghĩ một chút, bây giờ nếu , e là Giang Mạn sẽ chịu để yên.
Thế là nhao nhao khai báo.
“Tôi Tiểu Lý bên phòng kỹ thuật .”
“Cái gì mà ? Tôi cũng là Trình Phượng bên phòng nhân sự .”
“Các cô đừng oan uổng nha!
Tôi cũng là hôm đó tìm thư ký Tô, một cô gái và trợ lý Tô hai chuyện, chỉ lỏm một câu, cho nên mới tùy tiện chuyện phiếm thôi.
Giang Mạn, oan đầu nợ chủ, cô thể đổ hết lầm lên đầu !”
Trợ lý Tô?
Trước mắt Giang Mạn lập tức hiện lên khuôn mặt kiều diễm của Tô Minh Hiểu, trong lòng lập tức hiểu rõ.
“Được, mấy các cô theo tìm thư ký Tô đối chất! Nếu những gì các cô là sự thật, chuyện coi như xong. nếu các cô lừa … sẽ thù mới hận cũ tính một lượt! Đến lúc đó các cô đừng trách nể tình mặt mũi!”
Cô gái tên Trình Phượng lập tức giơ hai tay lên thề: “Tôi thể thề với trời, những gì đều là sự thật.
Giang Mạn, xin cô, cô ngàn vạn đừng chuyện cho Cố tổng , sẽ cô nữa !”
“Tôi cũng . Giang Mạn, cô cứ coi như thấy gì ?
Thư ký Tô là từ tổng công ty điều xuống, cô động cô , còn liên lụy đến chúng nữa.
Chúng thật sự mất công việc .”
Chế độ đãi ngộ của chi nhánh công ty , lúc khác còn nợ lương, thì Tập đoàn Cố thị đang phát tiền thưởng cuối năm cho nhân viên.
Nếu bên chi nhánh công ty quá ít, hơn nữa phần lớn đều thường xuyên chạy công trường, công ty ngay cả cơm cũng bao luôn .
Cho dù bây giờ bao cơm như , nhưng mỗi bữa đều trợ cấp, còn trợ cấp chỗ ở.
Tính như , một năm thêm ít thu nhập.
Công ty như , bao nhiêu tranh vỡ đầu cũng , bọn họ đ.á.n.h mất công việc như .
Nếu sớm Giang Mạn sẽ làm ầm ĩ lớn như , nãy bọn họ tuyệt đối sẽ chuyện phiếm về cô!
Chỉ tiếc là, bây giờ hối hận cũng muộn .
Giang Mạn dẫn bọn họ trực tiếp tìm Lâm Tổng Giám.
Khi cô rõ mục đích đến, sắc mặt Lâm Tổng Giám cũng khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-de-tron-xem-mat-ai-ngo-anh-chong-thau-cong-trinh-lai-la-dai-lao-nghin-ti-ba-nam-sau-toi-doi-ly-hon-anh-lien-quy-xuong-ban-giat-noi-vo-oi-anh-sai-roi/chuong-255-chi-la-quan-co-bi-nguoi-ta-muon-dao-giet-nguoi-ma-thoi.html.]
Ông trực tiếp gọi điện thoại bảo Tô Minh Hiểu qua đây một chuyến.
Sau đó mới với Giang Mạn: “Giang Mạn, cô đừng vội, chuyện gì, đợi thư ký Tô đến .”
Ông gọi Hứa Phong qua.
Nghĩ đến mức độ quan tâm của Cố Đình Hách đối với Giang Mạn, ông vẫn gọi một cuộc điện thoại gọi Cố Đình Hách qua.
Mấy ngờ sự việc ầm ĩ lớn như , sắc mặt đều dọa cho trắng bệch.
Chẳng mấy chốc, Tô Minh Hiểu và Hứa Phong cùng bước , phía còn Cố Đình Hách theo.
Cố Đình Hách sớm hiểu đại khái sự việc qua vài lời của Lâm Tổng Giám, vì trong mắt tràn ngập lệ khí, biểu cảm mặt càng nghiêm túc đến đáng sợ.
Người trong văn phòng thở mạnh cũng dám.
Ngay cả Tô Minh Hiểu cũng cảm thấy khí tráng của Cố Đình Hách hiện tại quá mạnh mẽ, là bộ dạng sống chớ gần.
Cố Đình Hách nguy hiểm như , ngay cả cô làm thư ký cho mấy năm nay cũng thấy da đầu tê dại.
Giang Mạn ngay từ cái đầu tiên thấy Cố Đình Hách hai mắt sáng rực, chạy bay qua ôm lấy eo Cố Đình Hách làm nũng.
“Đại thúc, cuối cùng cũng đến ! Anh mau xem xem, những em thế nào kìa!”
Cô chút khách khí cáo trạng mặt tất cả , điều khiến sắc mặt mấy mặt đều dễ .
Dù chuyện nếu thật sự truy cứu, thể lớn thể nhỏ, nhưng mấy liên quan bọn họ e là sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc.
Giang Mạn mở đoạn video .
Nghe xong những lời , những mặt đều mang tâm tư khác .
Không ai ngờ Giang Mạn, một cô gái mới hai mươi tuổi, khi thấy những lời đồn đại , những lóc ầm ĩ đ.á.n.h , ngược còn vô cùng bình tĩnh chọn cách xử lý lợi nhất cho .
Chỉ riêng điểm , khiến khâm phục.
Hứa Phong là đầu tiên : “Cố tổng, ngài là rõ nhất. Sở dĩ xuất hiện ở khu dân cư đó, là vì Cố tổng ngài bảo đón chị dâu.
Tôi đối với chị dâu giống như cha tái sinh, thể thèm chị dâu của chứ?
Kẻ truyền lời , đáng thiên lôi đánh!”
Tô Minh Hiểu lập tức : “Chẳng qua chỉ là đùa giỡn chút thôi, Giang tiểu thư làm ầm ĩ lớn như ? Như cũng quá khiến bốc hỏa !”
Giang Mạn còn lên tiếng, Cố Đình Hách bên cạnh lạnh lùng liếc cô một cái.
“Đùa giỡn chút thôi cái gì? Các bôi nhọ danh dự của , đây gọi là đùa giỡn chút thôi ? Vậy trò đùa giỡn của thư ký Tô quả thật đủ hủy hoại tam quan .”
Tô Minh Hiểu cũng đuối lý, cô chút đỏ mặt tía tai : “Giang Mạn, chuyện cũng do truyền .
Chỉ là hôm đó thấy cô xuống xe của Hứa Phong, cho nên mới đoán cô và Hứa Phong quan hệ bình thường.
Cô chắc sẽ để bụng chứ?”
Cô tưởng như , Giang Mạn sẽ thuận theo bậc thang mà xuống.
Chỉ tiếc là cô tính sai .
Giang Mạn thích gây chuyện, nhưng chuyện rước đến tận cửa nhà cô , cô cũng sợ chuyện.
Thế là cô : “Sở dĩ Hứa Phong đến đón , là vì Cố tổng đôi khi rảnh, liền bảo đưa đến trường.
Những lúc khác, chúng lén lút bất kỳ giao tiếp nào.”
Nghe cô như , những khác đều hiểu .
Hóa bọn họ thật sự là a dua nịnh hót, khác mượn d.a.o g.i.ế.c .
Giang Mạn liền : “ , và trợ lý Hứa hai tuy đều là trợ lý của Cố tổng, nhưng một là cấp của , một là vợ của , lúc rảnh, bảo trợ lý đến đón một chút thì ?