Cố Đình Hách chút kinh ngạc cô.
Đây là đầu tiên.
Có với , quá vất vả , cô giúp san sẻ chút áp lực…
Nền giáo d.ụ.c mà nhận đây đều là nỗ lực hơn nữa mới thể làm nhất, đạt hạng nhất mới phụ danh tiếng của Cố gia, …
Nói tóm , ai quan tâm vất vả , bọn họ chỉ quan tâm đến kết quả.
Sự xuất sắc của là điều bắt buộc.
Trong lòng Cố Đình Hách chút ngũ vị tạp trần.
Không ngờ sự quan tâm từng nhận từ nhà, giờ phút cảm nhận Giang Mạn!
Giang Mạn thấy Cố Đình Hách hồi lâu gì, tim lập tức thót lên.
“Đại thúc, tiện ? Nếu tiện thì em nữa!”
Tuy chút hụt hẫng, nhưng Giang Mạn cũng gây rắc rối cho Cố Đình Hách.
Cố Đình Hách liền bật .
Cô nhóc ngốc nghếch .
Anh đưa tay xoa đầu cô, giọng điệu vô cùng ôn hòa : “Giang Mạn, em ở chỗ , bao giờ chuyện gì là tiện cả. Vậy cuối tuần em nghỉ thì theo đến công ty, giúp sắp xếp tài liệu, điện thoại, cứ coi như làm thêm , vẫn trả lương cho em.”
“Không cần cần, đại thúc, em cần lương.”
Giang Mạn vội vàng xua tay từ chối, quan trọng nhất là cô giúp đỡ đại thúc, để thời gian ăn uống nghỉ ngơi, vì tiền.
Cố Đình Hách : “Em yên tâm , trả lương, là công ty trả. Dù em, cũng sẽ thuê trợ lý khác đến làm thêm. Cái gọi là phù sa chảy ruộng ngoài.”
Giang Mạn , lúc mới yên tâm.
“Vậy thôi! Chỉ cần đại thúc chê em phiền, em sẽ làm trợ lý nhỏ mãi mãi của đại thúc!”
“Vậy khi nghiệp em định tiến quân giới luật sư ? Một trợ lý nhỏ nhoi, e là quá uổng phí Giang đại luật sư của chúng .”
Cố Đình Hách cố ý trêu cô.
“Làm luật sư và làm trợ lý của đại thúc, một chút cũng xung đột! Đại thúc, đợi đến cuối tuần, buổi sáng em sẽ mang hai phần cơm đến công ty, giống như đây hâm nóng cơm giúp ?”
“Ừ, .”
“Sau quần áo mang giặt khô, là cứ giao cho em ! Em đưa giúp .”
“Được.”
Đợi bận qua đợt , đến lúc đó sẽ cần làm phiền cô nhóc nữa.
Giang Mạn vui vẻ nhận lấy chiếc áo sơ mi trong tay , bỏ trong túi giấy.
Cuối cùng cô cũng tìm một cơ hội danh chính ngôn thuận để tiếp cận đại thúc, trong lòng đừng là vui mừng cỡ nào!
Sau cô chăm sóc đại thúc thật , nhất định làm cho cảm thấy cô trợ lý nhỏ dùng vô cùng thuận tâm thuận tay, như sẽ nhớ tới những trợ lý nhỏ khác nữa!
Thế là đến cuối tuần, Giang Mạn xe của Cố Đình Hách đến chi nhánh công ty.
Lần team building , tất cả đều phận thật sự của Giang Mạn, cho nên khi cô và Cố Đình Hách cùng xuất hiện, bọn họ đều đổi giọng gọi Cố thái thái.
Giang Mạn vô cùng hài lòng với ba chữ .
“Cố tổng, như liệu lắm ? Nơi dù cũng là công ty, nếu suốt ngày cứ gọi Cố thái thái Cố thái thái nọ, sẽ khiến cảm thấy kỳ cục.”
Một phụ nữ eo thon chân dài giẫm đôi giày cao gót chót vót đến mặt Giang Mạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-chop-nhoang-de-tron-xem-mat-ai-ngo-anh-chong-thau-cong-trinh-lai-la-dai-lao-nghin-ti-ba-nam-sau-toi-doi-ly-hon-anh-lien-quy-xuong-ban-giat-noi-vo-oi-anh-sai-roi/chuong-250-co-dang-nghi-ngo-toi-hay-la-dang-nghi-ngo-vo-toi.html.]
Cô mặc một bộ đồ công sở màu đen, đôi chân dài thẳng, mặt còn trang điểm nhẹ, trông xinh tinh .
Ánh mắt Giang Mạn rơi mái tóc uốn lọn to dài xoăn của cô , lập tức đoán tên của phụ nữ mắt.
Tô Minh Hiểu!
Trợ lý hiện tại của đại thúc!
Tô Minh Hiểu xuất hiện oai phủ đầu với Giang Mạn, cô dùng ánh mắt soi mói Giang Mạn, khóe môi mang theo nụ xa cách nhưng lịch sự.
“Xin chào, cô là Giang Mạn đúng ? Tôi về cô, đây cô là trợ lý của Cố tổng. Tôi là Tô Minh Hiểu, đây và , đều sẽ là trợ lý của Cố tổng.”
Những lời mang hàm ý sâu xa, Giang Mạn sâu sắc cảm thấy phụ nữ một chút cũng dễ đối phó.
Cố Đình Hách : “Mọi và Giang Mạn đều quen thuộc, cô là trợ lý riêng của . Trợ lý Tô phụ trách dự án công ty hợp tác với Tống thị, chỉ cần báo cáo tiến độ cho trong cuộc họp giao ban hàng ngày là . Còn những việc khác, đều giao cho Giang Mạn tiếp quản.”
Những khác đều hiểu rõ trong lòng mà gật đầu: “Đã rõ thưa Cố tổng.”
Ngược Tô Minh Hiểu chút vui, dựa mà Giang Mạn đến cướp mất vị trí của cô ?
Cô vất vả lắm mới tìm cơ hội tiếp cận Cố Đình Hách, cứ như mà đ.á.n.h mất.
Tô Minh Hiểu lập tức : “Cố tổng, dự án nước ngoài hiện tại là trọng điểm của công ty, ngài mỗi ngày đều bận rộn như , cũng cần xử lý những việc vặt vãnh bên cạnh ngài.
Giang tiểu thư còn trẻ như , e là thể đảm đương nổi, Cố tổng vẫn nên giao nhiệm vụ cho !
Tôi đảm bảo sẽ xử lý chuyện, tuyệt đối sẽ để xảy bất kỳ sai sót nào.”
Giang Mạn xong liền cô giở trò, cô lập tức : “Trợ lý Tô lo xa !
Trước đây khi trợ lý Tô tới, làm trợ lý cho Cố tổng cũng làm , từng xuất hiện bất kỳ sai sót nào.
Trợ lý Tô nên tin tưởng sự chuyên nghiệp của , tin tưởng mắt của Cố tổng.”
Những lời của cô trực tiếp kéo Cố Đình Hách xuống nước, nếu Tô Minh Hiểu còn công kích năng lực làm việc của cô, chính là đang nghi ngờ Cố Đình Hách rõ!
Tô Minh Hiểu âm thầm c.ắ.n răng, ngờ Giang Mạn thoạt rành thế sự, khó đối phó như .
Cô thật sự tính toán sai lầm !
Cứ tưởng Giang Mạn chẳng qua chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, còn bước xã hội, thể tâm cơ gì chứ?
Kết quả hại cô suýt chút nữa ngã ngựa Giang Mạn!
Giang Mạn thể câu dẫn Cố tổng, quả nhiên đơn giản!
Người sáng mắt đều thể mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai , những đồng nghiệp khác đều cúi đầu hé răng, giả vờ như thấy ánh mắt đối chọi gay gắt của hai .
Cố Đình Hách chốt hạ: “Cứ quyết định như . Trợ lý Tô, cô bảo chuyển một cái bàn văn phòng của , Giang Mạn sẽ làm việc trong văn phòng của .”
“Cố tổng? Như tiện nhỉ? Lỡ như khách hàng đến bàn công việc e là sẽ chút .” Tô Minh Hiểu ám chỉ Giang Mạn khả năng sẽ tiết lộ bí mật của công ty.
Dù lúc khách hàng ở đó, cô ở ngay bên cạnh, lỡ như cô làm chuyện bán công ty thì ?
Lông mày Cố Đình Hách nhịn mà nhíu .
“Trợ lý Tô, cô đang nghi ngờ mắt của ? Hay là đang nghi ngờ vợ ?”
Lời của phần nghiêm trọng .
Tô Minh Hiểu vội vàng : “Không thưa Cố tổng, chỉ đưa những nghi ngờ bình thường, phòng ngừa vạn nhất thôi.”
“Không cần.” Cố Đình Hách thẳng: “Cô chỉ cần nhớ kỹ, Giang Mạn là vợ , là vĩnh viễn đáng tin cậy là !”
Tô Minh Hiểu: “… Vâng thưa Cố tổng.”
Cô chỉ cảm thấy da mặt nóng ran, đây là đầu tiên kể từ khi cô theo bên cạnh Cố Đình Hách nhiều năm như , dùng thái độ nghiêm khắc như thế chỉ trích!
Mà tất cả những chuyện , đều là vì phụ nữ Giang Mạn !