Ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu Giang Thu Nguyệt là ── sờ thử cơ bắp của Lâm Tranh Vanh.
Ý nghĩ thứ hai là ── xem Lâm Tranh Vanh nhảy t.h.o.á.t y mặt (đỏ mặt hổ.jpg).
"Mẹ ơi, ơi, trả lời con?" Lâm Bắc Bắc gọi mấy tiếng mà vẫn thưa, bé kiễng chân, dùng sức kéo tay thì Giang Thu Nguyệt mới cúi đầu xuống: "Mẹ ơi, đang cái gì thế ạ?"
Lâm Tranh Vanh đang ở trong sân thấy cũng về phía .
Giang Thu Nguyệt ngượng ngùng lưng với Lâm Tranh Vanh, lấp liếm: "Mẹ đang ngắm mặt trời, hôm nay thời tiết quá, nấu cháo cho các con ăn đây!"
Lâm Tranh Vanh mượn thước cuộn, cưa và các dụng cụ khác. Nắng sớm gắt lắm, vẫn để trần nửa . Nghe Giang Thu Nguyệt là ngắm mặt trời, đôi môi mỏng của khẽ cong lên.
Quả thật, hôm nay là một ngày trời.
Bữa sáng ăn cháo với dưa chua, đơn giản đạm bạc. Vốn dĩ Giang Thu Nguyệt định thành phố một chuyến, nhưng thấy Lâm Tranh Vanh đang làm việc trong sân, cô đổi ý.
Thịt thà gì đó ăn muộn một ngày cũng chẳng , nhưng trai sáu múi cởi trần thì lúc nào cũng mà ngắm. Hơn nữa cô còn ngắm một cách hợp pháp, dù trong sân cũng chẳng ai khác.
Lâm Bắc Bắc ăn sáng xong liền giúp cha, nhưng cha bảo cần. Tráng Tráng sang rủ chơi bé cũng , chỉ xem cha cưa gỗ.
Giang Thu Nguyệt thì nghỉ ghế tre, mặt che bằng cái quạt nan. Nan quạt ở giữa khéo một khe hở, giúp cô thể thi thoảng thưởng thức "cảnh " trong sân.
Đột nhiên cô cảm thấy kỳ nghỉ phép của Lâm Tranh Vanh cũng tính là quá dài.
Đến chạng vạng tối, Hồ Hải Chí sang chơi, hỏi thăm tiến độ đóng giường. Lâm Tranh Vanh bảo còn cần một hai ngày nữa.
"Cậu làm chậm thế, tưởng làm nhanh lắm thì ngày rưỡi là xong chứ. Có cần giúp một tay ?" Hồ Hải Chí đống gỗ trong sân.
Lâm Tranh Vanh từ chối, tắm xong, mặc áo ngắn tay chỉnh tề: "Tôi nhiều thời gian mà, cần phiền đến ."
"Cũng , nhà lương quân đội, cần xuống ruộng kiếm điểm công. mà núi chặt tre thì cẩn thận một chút, gần đây trong núi lợn rừng lai vãng, con to đến hai trăm cân đấy, hung dữ lắm." Hồ Hải Chí dặn dò vài câu về.
Thôn Đào Hoa ba mặt giáp núi, trong thôn thường xuyên lợn rừng xuất hiện, nhất là mùa thu khi hoa màu chín rộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ket-hon-6-nam-khong-thay-mat-xinh-dep-nguyen-phoi-di-tuy-quan-nguyen-phoi-bang-co-ngoc-cot-tuy-quan-sau-bi-sung-len-troi/chuong-56-ngam-trai-dep-sau-mui.html.]
Người khác đến lợn rừng thì sợ mất mật, còn Giang Thu Nguyệt thấy tiếc rẻ: "Thịt lợn rừng ăn ngon lắm đấy." cô cũng chẳng dám núi săn, thích ăn là một chuyện, cô còn quý cái mạng nhỏ của hơn.
Tối hôm đó cả nhà vẫn chen chúc một chiếc giường. Giang Thu Nguyệt xuống ướm lời: "Hay là mai nhờ Ngưu sang giúp một tay cho nhanh?"
Ngắm một ngày là đủ , vẫn là giấc ngủ quan trọng hơn.
"Em nhanh xong ?" Lâm Tranh Vanh hỏi.
" , chứ ngủ thế cũng thoải mái?" Giang Thu Nguyệt con trai đang cựa quậy bên cạnh. "Bắc Bắc cứ dính lấy , nóng như cái lò lửa, vẫn là tách ngủ thì hơn."
Lâm Tranh Vanh: Là ý mà đang nghĩ ?
Sáng hôm Giang Thu Nguyệt tỉnh dậy thì Lâm Tranh Vanh núi .
Lâm Bắc Bắc bảo trong nồi nước ấm: "Cha bảo đừng đ.á.n.h thức , hai cha con dậy nhẹ nhàng lắm. Cha bảo một lát là về ngay, bảo chúng cần chờ cơm sáng."
Giang Thu Nguyệt mở nắp nồi, bên trong quả nhiên nước ấm.
Dù là mùa hè nhưng cô vẫn thích rửa mặt bằng nước ấm. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô hấp khoai lang và trứng gà trong nồi, nghĩ bụng chờ cơm chín thì Lâm Tranh Vanh cũng về tới nơi.
Kết quả quá 9 giờ sáng mà Lâm Tranh Vanh vẫn thấy .
Cô cửa ngóng mấy , hai đứa nhỏ cũng bên cạnh ngóng theo về phía xa.
Thím Ngưu hái rau về thấy cảnh đó liền ồ lên trêu chọc: "Thu Nguyệt đang đợi Đại Trụ về đấy ?"
Giang Thu Nguyệt gật đầu: "Hôm qua đại đội trưởng bảo trong núi lợn rừng. Đại Trụ với Bắc Bắc là một lát sẽ về ngay, mà giờ sắp trưa ."
"Thế thì cháu cần lo . Người khác gặp lợn rừng thì sợ, chứ cái tạng như Đại Trụ nhà cháu, khéo thịt lợn rừng cho cháu ăn chứ." Thím Ngưu ha hả tiếp: "Quả nhiên đàn ông trong nhà là khác hẳn, thím thấy sắc mặt cháu hồng hào, 'tưới tắm' khác nha."
Tưới tắm?
Giang Thu Nguyệt ngẩn một lúc mới hiểu ẩn ý trong lời của thím Ngưu, mặt cô từ từ đỏ lựng lên. giải thích thì , càng khiến thấy kỳ lạ, đành trừ cho qua chuyện.
mà thịt lợn rừng ? Giang Thu Nguyệt bắt đầu thèm thuồng.