Kẻ Săn Và Con Mồi - Chương 26: Một Ngày Bên West

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 21:23:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đỏ mặt hơn khi giọng . Tôi lấy thêm một chiếc bánh sandwich nữa vì giờ nhận thức rõ đang . West nhấp một ngụm cà phê và nghiên cứu , quan sát cuộc chiến nội tâm của .

"Tại từ chối thứ mà rõ ràng là em ?" Anh hỏi, như thể việc liên tục nhét thức ăn miệng là điều điên rồ.

“Nếu em ở một , lẽ em sẽ ăn thêm một chiếc bánh sandwich nữa”, thừa nhận, nhưng vẫn ngăn ăn thêm.

“Vậy tại dừng khi ở đây? Em phép thỏa mãn nhu cầu cơ thể của mặt ?”

Đó là một cách diễn đạt khác. Việc đáp ứng nhu cầu của cơ thể cùng ý nghĩa trong tâm trí . Tại bối rối với đàn ông . Tôi làm điều điên rồ với con trai. Những hình ảnh đang sắp khiến làm điều gì đó mà thể xử lý ngay bây giờ. Tôi vật lộn để giữ chỗ của .

West vòng qua quầy và đến chỗ . Tôi xoay ghế để đối mặt với , dừng với bộ n.g.ự.c trần của ngay mặt . Anh nghiêng về phía , đưa bộ n.g.ự.c trần của cách môi vài inch khi đầu nghiêng để tìm mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ke-san-va-con-moi/chuong-26-mot-ngay-ben-west.html.]

“Cơ thể em đang với em rằng em cần cung cấp năng lượng cho nó. Em chăm sóc bản . Em cần giữ cho mạnh mẽ, đặc biệt là một chấn thương như em trải qua.”

Flowers

Tâm trí đấu tranh để tập trung. Chấn thương nào? Cái c.h.ế.t của ? Cuộc tấn công của ông Collin? Tôi rùng , cảm thấy yếu đuối và lạc lõng một nữa. Tôi đột nhiên cảm thấy nhớ nhà.

ông ở đó, West trong ánh sáng ban ngày. Người lạ mặc áo choàng của . Ông trông rắn chắc hơn và ít trong suốt hơn bây giờ. Tôi vẫn thể thấy khuôn mặt ông , nhưng cảm nhận đôi mắt ông . Chúng sáng lên mũ trùm đầu. Tôi thể cảm thấy sự tức giận phát từ ông như thể ông thật và ở đó.

Không bây giờ. Giữ sự điên rồ bên trong. Đây là một vẻ ngoài cho . Tôi trượt khỏi ghế đẩu, tránh xa West, thấy mất kiểm soát. Không phán xét là một điên.

“Cảm ơn vì bữa ăn, nhưng em thực sự cần về nhà.” Tôi cố đàn ông ma. Có lẽ thể về nhà và… C.h.ế.t tiệt. Tôi chìa khóa nào cả. Tôi hy vọng chúng vẫn còn hiên nhà, nhưng bụng chùng xuống khi nghĩ về buổi tối và chìa khóa của trong tay ông Collin. Tôi cảm thấy cơ thể run rẩy vì những ký ức.

Giọng của West làm gián đoạn sự suy sụp của . "Sao chúng dành cả ngày bên nhỉ? Trông em chẳng vẻ gì là vội vã làm bất cứ việc gì cả."

Loading...