Chu Cẩn Thành đang uống rượu nhắm mồi góc phòng, lững thững lên giơ tay điểm danh: "Xin phá đám, bổn thiếu gia CÓ."
Vị giám đốc thiết kế bấy giờ mới thoát mác làm nền, chậm rãi đặt ly rượu vang xuống, điềm đạm nhã nhặn dậy: "Tôi cũng xin phép 'Cộng một' góp vui."
Mạnh Quyết sững sờ há hốc mồm, quê độ tập nhục nhã. Đám thanh niên độc F.A còn trong phòng thì đồng loạt gào thét than trời trách đất đập bàn đập ghế: "Cứu chúng với! Bọn bỏ tiền bao trọn gói lên núi là để du lịch nghỉ dưỡng giải mỏi, chứ lội suối trèo đèo lên tận đây để ép ăn 'cơm chó' ngập mồm ói mửa thế !!!"
Giữa khung cảnh bát nháo hỗn loạn như cái chợ vỡ, mạnh bạo tiến tới nắm lấy cổ áo Mạnh Quyết, kéo xệch ngoài ban công hóng gió lạnh cho tỉnh rượu.
Khép cửa kính cách âm, khoanh tay, nghiêm mặt tra khảo lấy khẩu cung: "Khai mau thành khẩn khoan hồng! Rốt cuộc cái vụ b.ắ.n pháo hoa tốn kém tiền tỷ là âm mưu dơ bẩn gì? Cái lúc hỏi : 'Pháo hoa của hơn của tay giám đốc thiết kế ?', lờ mờ đ.á.n.h thấy mùi khét lẹt khét mù !"
Hôm , trong lúc lướt vòng bạn bè WeChat dạo, chỉ vô tình nán dừng chân vài giây ở bài đăng của giám đốc thiết kế, thuận miệng cảm thán gõ một dòng bình luận vô thưởng vô phạt thảo mai: "Pháo hoa chụp góc quá, lãng mạn thật đấy."
Thế quái nào mà bộ não nhiều nếp nhăn sạn của Mạnh Quyết thể tự biên tự diễn, suy diễn hàng tá kịch bản cẩu huyết drama đằng một câu xã giao bình thường cơ chứ?!
"Anh bệnh thiếu thốn cảm giác an đến cái mức độ t.h.ả.m hại vô phương cứu chữa như ?" Tôi nhíu chặt đôi mày thanh tú, nghiêm khắc chất vấn vặn vẹo: "Anh thậm chí còn thèm điều tra tìm hiểu rõ đầu đuôi sự tình làm , hồ đồ mù quáng vung tiền ném qua cửa sổ để so đo ganh đua đọ độ giàu sang trọc phú với ?"
Hắn luống cuống tay chân, lắp bắp chối bay chối biến đổ : "Anh... ganh đua sân si gì ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ke-hoach-bao-thu-tinh-cu-cua-tong-tai-nhu-nhuoc/chuong-18.html.]
"Thế cái màn pháo hoa đốt tiền đắt đỏ nổ rung trời lở đất thủng cả màng nhĩ ngày hôm nay là ý đồ gì? Chẳng là đang cố tình giương oai diễu võ, dằn mặt dập tắt hy vọng giám đốc thiết kế ?"
Hắn ngoan ngoãn thu vòi cúi gằm mặt xuống như một đứa trẻ phạm tày đình, hai tay cấu cấu vò nát vạt áo vest, rủ rỉ lí nhí trong họng muỗi kêu: "Thì... tại ... nhiều tiền tiêu gì mà..."
Tôi dở dở bất lực, thở dài thườn thượt một : "Mạnh Quyết , đúng là một kẻ bệnh hoạn thiếu cảm giác an trầm trọng. cho để tém tém , em cực kỳ dị ứng và thích cái kiểu đàn ông ghen tuông mù quáng hoang tưởng, rảnh rỗi sinh nông nổi kiếm chuyện nhé!"
Nghe đến đây, khóe mắt Mạnh Quyết bắt đầu rơm rớm rưng rưng, ửng đỏ lên như sắp . Hắn hạ tông giọng xuống mức thê thảm, nức nở đầy uất ức oán hận: " mà... thằng khốn nạn Chu Cẩn Thành nó chuẩn dắt vợ lấy giấy đăng ký kết hôn ... Còn cống hiến bao nhiêu thì vẫn cái danh phận pháp lý tờ giấy nào bảo kê tài sản cả..."
Tôi phì xoa đầu cún con: "Được , ! Sáng mai em xách cổ Cục Dân Chính đăng ký kết hôn xếp hàng luôn, chịu ông tướng?"
"Thật... thật vợ?!" Hắn kích động tột độ như trúng độc đắc, dang rộng hai vòng tay vạm vỡ ôm siết chặt cứng lấy gãy sườn.
Cả cơ thể cường tráng của run rẩy bần bật vì sung sướng kiềm chế nổi. Hắn rúc mặt hõm cổ hít hà, giọng nghẹn ngào vỡ vụn trong men say hạnh phúc: "Vợ ơi... hạnh phúc quá mất..."
Tôi đưa tay vỗ vỗ lưng dỗ dành, nhẹ nhàng đẩy cái mỏ đang cọ xát loạn xạ tìm môi : "Được , bớt diễn cảnh bi đát sến súa ! Muốn lóc ỉ ôi rơi nước mắt thì đêm nay lên giường mà cho em xem. Em chỉ hứng thú với những đàn ông đô con cách rơi nước mắt... giường thôi!"
Mạnh Quyết hình bất động mất năm giây load não. Phải mất một lúc lâu, bộ não đình trệ của mới loát xong ý nghĩa đen tối sâu xa đầy tội đằng câu gạ tình của . Hai vành tai đỏ bừng bừng bốc khói như tôm luộc. Hắn lắp bắp hoảng sợ, lùi nửa bước đưa tay che phòng thủ: "Đừng... em đừng dùng cái điệu bộ dâm đãng đó trêu chọc ! Nếu... nếu em chịu nhịn thì thôi, ... về phòng ngủ riêng đây!"
Nhìn dáng vẻ cuống cuồng vắt chân lên cổ định bỏ chạy của , khẽ nhếch mép tà mị, buông lơi một câu bâng quơ uy hiếp: "Anh thật ? Vậy em đành vác gối tìm khác chơi cùng cho đỡ buồn ..."