Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Anh rõ làm gì và nên làm gì! - Lục Hàn Xuyên mím môi, liếc cô.
Có đang cố trấn an cô?
Lòng Phó Tiểu Dao ngập tràn hạnh phúc, một nụ vô thức hiện lên trong mắt cô.
- Vào theo . - Lục Hàn Xuyên bước phòng làm việc.
Phó Tiểu Dao bấu chặt ngón tay, nhanh chóng bước theo .
Lục Hàn Xuyên mở ngăn kéo bàn, lấy một tài liệu và đẩy nó mặt Phó Tiểu Dao.
- Xem .
Phó Tiểu Dao mở tập tài liệu, mắt cô run run.
- Sổ hiến tủy xương?
Lục Hàn Xuyên khẽ ừ.
- Em .
- ...Vâng. - Phó Tiểu Dao gượng , cố gắng tiếp.
Sau khi xong, cô gấp tài liệu và trả cho Lục Hàn Xuyên, trong lòng khá kinh ngạc.
- Cô Kỳ Nhan đang ở giai đoạn giữa và cuối của bệnh bạch cầu ?
- , chỉ cấy ghép tủy xương mới 60% cơ hội chữa khỏi bệnh cho Tiểu Nhan. - Lục Hàn Xuyên siết chặt tay, giọng lộ rõ vẻ lo lắng.
Phó Tiểu Dao hiểu , c.ắ.n môi.
- Sao là tủy xương của em?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-38.html.]
Tiểu Nhan, thật là mật.
Anh chỉ gọi cô là Tiểu Dao khi ở mặt ông nội và cô.
Lục Hàn Xuyên ngước Phó Tiểu Dao.
- Vì chỉ của em là phù hợp nhất.
- Em ? - Phó Tiểu Dao chỉ mũi với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
- em nhớ từng làm xét nghiệm ghép tủy xương nào cả. Sao ?
- Khám sức khỏe tiền hôn nhân. - Lục Hàn Xuyên kéo ghế xuống.
- Tư Niên chọn em khi bệnh viện sàng lọc hồ sơ gen. Mức độ tương thích tủy xương của em là cao nhất.
- Thảo nào... - Phó Tiểu Dao gượng.
Lục Hàn Xuyên im lặng vài giây, bắt chéo chân.
- Anh làm đúng, lẽ nên với em ngay từ đầu.
Phó Tiểu Dao lắc đầu, nhưng trả lời.
Lục Hàn Xuyên thở dài.
- Anh em cảm thấy thoải mái, nhưng hy vọng em thể đồng ý hiến tủy xương. Tiểu Nhan vẫn đang chờ cứu sống. Anh sẽ trả cho em bất cứ khoản bồi thường nào em khi ca phẫu thuật thành công.
- Vậy nếu em hứa sẽ làm vợ chồng thật sự với em, đồng ý ? - Phó Tiểu Dao với ánh mắt đầy hy vọng.
Lục Hàn Xuyên sững sờ một lúc, lông mày nhíu , giọng đều đều.
- Nếu đây là điều em , thôi!
Anh thực sự đồng ý!