- Vì nó xong, làm nhanh lên nhé, sẽ xem khi !
Nói xong, Lục Hàn Xuyên cúp điện thoại.
- Hàn Xuyên, ai đấy? - Một giọng nữ yếu ớt vang lên từ phía , tò mò hỏi.
Nghe thấy giọng , vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của Lục Hàn Xuyên lập tức trở nên dịu dàng.
- Đánh thức em dậy ? - Anh .
- Không, t.h.u.ố.c gây mê hết tác dụng, mà còn trả lời em. - Người phụ nữ giơ bàn tay gầy guộc lên và nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay .
Cảm nhận sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay cô, Lục Hàn Xuyên rụt tay và đặt cô chăn.
- Đừng lo lắng về quan trọng.
- Vậy . - Người phụ nữ và ngừng hỏi, đầu ho liên tục, như thể ho cả phổi.
Sự lo lắng thoáng qua trong mắt Lục Hàn Xuyên, lập tức ấn nút cấp cứu giường.
Một vài bác sĩ, đầu là Thiệu Tư Niên, nhanh chóng đến nơi. Sau khi khám, Thiệu Tư Niên cởi găng tay và .
- Không gì nghiêm trọng, nhưng chúng thể kéo dài thêm nữa. Hàn Xuyên, hãy bảo cô ký giấy hiến tủy càng sớm càng .
- Giấy hiến tủy? – Kỳ Nhan chống đỡ dậy, mắt mở to đầy ngạc nhiên.
- Hàn Xuyên, tìm hiến tủy ?
Lục Hàn Xuyên chịu nổi sự thất vọng của cô, chậm rãi .
- Rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-30.html.]
Kỳ Nhan che miệng nức nở vì xúc động.
Lục Hàn Xuyên đỡ cô xuống.
- Em nghỉ ngơi thoải mái nhé, đừng lo lắng gì cả, việc cứ để lo.
Anh để cô c.h.ế.t!
- Cảm ơn , Hàn Xuyên! - Kỳ Nhan đầy xúc động.
Lục Hàn Xuyên đắp chăn cho cô.
- Em cần cảm ơn , sẵn lòng làm điều vì em! Được , về công ty nhé, Tư Niên, trông chừng Tiểu Nhan, cứ gọi cho bất cứ lúc nào cần gì.
- Không . - Thiệu Tư Niên nhún vai và mỉm .
Lục Hàn Xuyên khẽ gật đầu, vuốt phẳng những nếp nhăn bộ vest rời bệnh viện.
Về đến công ty, trợ lý Kiều theo và báo cáo một việc xảy trong công ty khi vắng mặt.
Lục Hàn Xuyên đáp nhẹ nhàng, bước về phía văn phòng với vẻ mặt cảm xúc.
Khi ngang qua một trong những phòng thư ký, liếc và thấy Phó Tiểu Dao đang cuộn tròn ngủ say bàn.
Anh cau mày, nheo mắt, biểu lộ cảm xúc.
- Chủ tịch Lục? - Thấy Lục Hàn Xuyên dừng đột ngột, trợ lý Kiều đóng tài liệu tay và với vẻ khó hiểu.
Lục Hàn Xuyên giơ tay lên.
- Cậu đợi ở đây.