Cô đặt điện thoại sang một bên, cuộn tròn ghế sofa, vòng tay ôm lấy đôi chân, vùi đầu đầu gối và khẽ nức nở.
Sau một thời gian rõ là bao lâu, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa; cánh cửa mở , và một bóng cao lớn bước .
- Em làm ? - Lục Hàn Xuyên kìm mà hỏi khi thấy phụ nữ đang ủ rũ ghế sofa.
Nghe thấy giọng của , Phó Tiểu Dao chậm rãi ngẩng đầu lên.
- Anh về .
Cô dành cho một nụ gượng gạo.
Lục Hàn Xuyên gật đầu, chằm chằm khuôn mặt cô một lúc hỏi.
- Em đấy ?
- Không . - Cô luống cuống lau vội khóe mắt.
Lục Hàn Xuyên hừ lạnh một tiếng.
- Đã bảo là , thế em đang lau mắt làm gì?
Phó Tiểu Dao khựng , khóe miệng khẽ giật giật vì ngượng ngùng.
- Nói xem nào, rốt cuộc là em làm ? - Lục Hàn Xuyên cởi áo khoác ngoài, ném lên giường bệnh, kéo một chiếc ghế đối diện cô và hỏi nữa.
Phó Tiểu Dao hít một thật sâu.
- Không gì , chỉ là chuyện gia đình em thôi.
- Chuyện gì ?
Phó Tiểu Dao lắc đầu, nở một nụ chua chát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-218.html.]
- Là thằng em trai em. Nó đến đòi tiền em nữa, nhưng em thể đưa cho nó . Thế là nó mắng c.h.ử.i em.
- Bị em trai mắng c.h.ử.i ư? - Lục Hàn Xuyên nhướng mày, cô với vẻ lạ lùng.
- Thế thì em “giỏi giang” thật đấy nhỉ!
- Em... - Phó Tiểu Dao cúi đầu xuống, nhất thời gì.
Lục Hàn Xuyên thu hồi ánh mắt.
- Lúc nào nó cũng đối xử với em như ?
- Gần như lúc nào cũng thế ạ. - Phó Tiểu Dao thở dài.
Hồi còn nhỏ, em trai cô thực với cô; mỗi khi cha đ.á.n.h mắng, chính nó là che chở cho cô.
hiểu , đột nhiên thằng em trai - cũng giống hệt cha - bắt đầu tỏ thái độ khó chịu, ghét bỏ, thậm chí còn đ.á.n.h đập và mắng c.h.ử.i cô.
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn thể hiểu nổi lý do vì như .
- Thế em bao giờ nghĩ đến chuyện phản kháng ? - Lục Hàn Xuyên khoanh tay .
Phó Tiểu Dao giật .
- Phản kháng ư?
- Hừm, ba năm từng tìm hiểu sơ qua về thông tin của em, nên rõ tình cảnh gia đình em thế nào. Từ thuở nhỏ em chẳng cha yêu thương, thế mà họ cứ liên tục đòi hỏi ở em. Em thể lên chống tình cảnh mà. - Lục Hàn Xuyên bình thản .
Môi Phó Tiểu Dao khẽ mấp máy.
- Em từng nghĩ đến chuyện chống đối họ; dù họ cũng là cha em, làm em nỡ làm thế chứ?
- Ngu ngốc! - Lục Hàn Xuyên khẩy.
- Cha em vốn chẳng hạng t.ử tế gì, em chẳng cần bận tâm quá nhiều đến họ làm gì; em chỉ cần chu cấp cho họ một khoản tiền nuôi dưỡng nhất định mỗi tháng là đủ .