Phó Tiểu Dao khẽ cựa quậy đầu.
- Đã bao lâu kể từ khi phẫu thuật?
- Tròn một ngày .
- Mới chỉ một ngày thôi ? - Phó Tiểu Dao thì thầm.
Cũng quá lâu nhỉ.
Cô cứ tưởng ít nhất cũng hai hoặc ba ngày trôi qua chứ.
- Phu nhân, cô cảm thấy chỗ nào khó chịu ? - Dì Tống lo lắng hỏi khi đang đắp chăn cho cô.
Phó Tiểu Dao lắc đầu.
- Không, chỉ là đau thôi.
- Vừa mới phẫu thuật xong thì mà đau cho ! - Dì Tống vội ấn chuông gọi y tá đặt ở đầu giường, giọng đầy xót xa.
Trong lòng Phó Tiểu Dao dâng lên một cảm giác ấm áp.
- À mà dì Tống , dì ở đây ? Tôi nhớ là báo cho dì về ca phẫu thuật .
- Là chủ bảo đến đấy. Sau khi cô phẫu thuật xong, gọi tới để chăm sóc cho cô. Tôi cứ tưởng cô gặp chuyện gì nguy kịch lắm, nhưng khi đến nơi mới cô hiến tủy xương. Cậu chủ thật quá đáng! Sao thể làm như thế chứ! - Dì Tống với vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu đầy sự bất bình và phẫn nộ cho cô.
Phó Tiểu Dao chẳng thấy đó là chuyện to tát gì, đằng nào thì tủy xương cũng hiến , nên cô chỉ còn chấp nhận sự thật thôi.
Chỉ là khi tỉnh dậy mà thấy Lục Hàn Xuyên , trong lòng cô vẫn cảm thấy đôi chút hụt hẫng.
- Hàn Xuyên ghé qua đây ? - Phó Tiểu Dao hỏi với chút hy vọng mong manh.
Dì Tống mặt , nỡ thẳng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-112.html.]
- Không, chủ vẫn cứ quấn quýt bên phụ nữ họ Kỳ suốt thôi!
Vẻ mặt Phó Tiểu Dao bỗng cứng đờ , ánh mắt cô dần trở nên ảm đạm, mất hết vẻ rạng rỡ.
- Thế ...
- Phu nhân đừng buồn, sẽ gọi chủ sang đây ngay. - Dì Tống dậy, làm động tác như thể sắp gọi đến.
Phó Tiểu Dao giữ tay bà , khẽ kéo khóe môi lên, giả vờ tỏ mạnh mẽ.
- Dì Tống , đừng mà. Cô Kỳ mới phẫu thuật xong, việc Hàn Xuyên lo lắng cho cô là chuyện bình thường thôi; cứ để dành thêm thời gian bên cạnh cô , bận tâm .
Dì Tống dừng bước, giọng đầy bất bình.
- Cô phẫu thuật xong thì chứ? Chẳng cô mới là vợ của chủ ? Theo thấy, trong mắt chủ lúc nào cũng chỉ mỗi phụ nữ họ Kỳ , chứ chẳng hề bận tâm đến cô chút nào cả.
- Trong lòng vốn dĩ chẳng hề hình bóng mà. - Phó Tiểu Dao một nụ đầy cay đắng.
Dì Tống hoảng hốt.
- Phu nhân , ý như ... ...
- Thôi dì Tống, trách dì . - Phó Tiểu Dao vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà để an ủi, hỏi tiếp.
- Cô Kỳ vẫn chứ ạ? Ca phẫu thuật thành công ?
Đó chính là điều mà lúc cô quan tâm nhất.
Dì Tống gật đầu.
- Thành công . Có chủ luôn túc trực bên cạnh, thì làm mà cô gặp chuyện gì chứ!
- Vậy thì quá . - Phó Tiểu Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần ca phẫu thuật của Kỳ Nhan thành công, thì tủy xương mà cô hiến tặng sẽ trở nên vô nghĩa.