Ngày thứ hai trở Đế Cung, mới sáng sớm, Tô Kỷ dùng một bữa ăn để thu phục trái tim của đám hầu và quản gia nơi đây!
“Lát nữa kế hoạch gì ?” Tô Kỷ ngẩng đầu hỏi trong lúc đang ăn.
Bùi Hoài thấy sắc mặt cô khá , chắc là ngủ đủ giấc, liền khẽ : “Đi trang viên quả vải.”
Đi trang viên quả vải.
Đây chính là hành trình mà Tô Kỷ mong đợi nhất .
Nghe Bùi Hoài , tốc độ ăn của cô cũng nhanh hơn hẳn.
Bùi Hoài nhíu mày, liên tục nhắc cô ăn chậm .
cuối cùng chỉ mất nửa tiếng, Tô Kỷ kết thúc bữa trưa.
Ra khỏi trang viên, cô thấy chiếc “vợ yêu” vốn đang đậu trong gara nhà họ Từ của , thế nhưng thần kỳ xuất hiện ở bãi đỗ xe của trang viên!!
Tô Kỷ: “Anh tìm chuyển nó qua đây ?”
Bùi Hoài hiệu cho cô ghế phụ: “Ở thành phố A quá nhiều paparazzi, lái xe tiện, đến đây thì cứ để em lái cho thỏa thích.”
Anh quả thực là con sâu trong bụng Tô Kỷ, mỗi việc làm đều đ.á.n.h trúng tim đen của cô.
Tô Kỷ ghế phụ, ánh nắng buổi chiều vặn, đôi mắt cô tràn đầy ý : “Nói là để em lái cho thỏa thích, mà lúc chẳng vẫn là lái .”
Bùi Hoài mỉm : “Em địa chỉ trang viên, lúc về sẽ để em lái.”
“Được thôi ~”
Vị tiểu tổ tông khi tâm trạng thì bạn gì cũng , đều chiều theo ý bạn hết.
Xe chạy thẳng về phía Bắc, gió lùa , thổi tung mái tóc của cô gái . Bùi Hoài ngửi thấy mùi hương dầu gội dễ chịu đó, thứ đều sảng khoái đến lạ kỳ.
Hôm nay là một ngày trời, hoàng lịch : Nghi xuất hành, nghi cầu phúc, nghi giá thú...
Trên đường đến trang viên quả vải, ven đường nhiều phong cảnh , những kiến trúc cao chọc trời, những cánh đồng mang sắc hồng nhạt như trong phim, tất cả thứ đều như một thước phim điện ảnh.
cũng thể là Bùi Hoài cố ý chọn một con đường xâu chuỗi tất cả những cảnh nhất để Tô Kỷ thấy.
Ai mà chứ.
“Trong những kiến trúc thấy, em thích cái nào nhất?” Khi xe chạy vùng ngoại ô, Bùi Hoài hỏi một cách bâng quơ.
Tô Kỷ ngẫm nghĩ, một tòa nhà nổi bật, cao hơn hẳn những tòa nhà xung quanh, đỉnh là hình mâm tròn, bốn phía là cửa kính, phía thon dài, giống như đưa phần mâm tròn đỉnh tận trong mây.
Nhìn từ xa thấy chấn động, nếu trải nghiệm thực tế chắc chắn sẽ còn đời hơn.
Cô liền về tòa nhà đó.
“Chắc hơn 100 tầng nhỉ?” Cô hỏi.
Bùi Hoài: “177 tầng, tổng chiều cao 898 mét.”
Đôi mắt sáng ngời của Tô Kỷ hiện lên một tia kinh ngạc hiếm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-937-hanh-trinh-den-trang-vien-qua-vai-ca-tap-doan-cang-thang.html.]
Bùi Hoài tiếp tục bấm mở danh sách nhạc xe, vốn đang kết nối với điện thoại của Tô Kỷ.
Đa là nhạc tiếng Anh, cũng cả những bài hát tiếng Trung đang hot bảng xếp hạng gần đây.
“Là những bài em thích dạo ?” Anh hỏi.
Tô Kỷ vuốt tóc , gật đầu xác nhận.
Bùi Hoài: “Thích bài nào nhất?”
Tô Kỷ tùy ý chọn một bài.
Bùi Hoài hiểu.
Tô Kỷ mải mê ngắm phong cảnh hai bên đường, cũng chẳng buồn quan tâm tại hỏi mấy câu đó.
Lúc tại trang viên quả vải, trong văn phòng, giám đốc Khâu đang mặc bộ đồng hồ tây chỉnh tề, soi gương vuốt mái tóc bóng mượt, chỉnh cổ áo, thở phào một đầy căng thẳng.
Vài phút , tiếng gõ cửa, ông : “Vào .”
Các trưởng bộ phận chỉnh tề bước .
Bộ đồng phục họ giống hệt giám đốc Khâu, đây là bộ lễ phục chính thức nhất của trang viên quả vải, giá mua nội bộ cũng lên tới năm con , từ khăn tay, cà vạt, kẹp cà vạt, áo sơ mi cho đến giày da đều là một bộ đồng nhất, qua là thấy ngay sự chuyên nghiệp và quy củ.
Giám đốc Khâu: “Hôm nay Boss đến thị sát trang viên của chúng , các bộ phận hãy tập trung tinh thần cao độ! Tuyệt đối để mất mặt Boss!”
“Rõ!” Tiếng trả lời của các trưởng bộ phận vang lên đồng thanh.
Giám đốc Khâu về phía mấy trong họ: “Bên vườn vải chuẩn xong ? Đó sẽ là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến thị sát của Boss!”
“Thưa tổng giám đốc, chuẩn xong ạ!”
Giám đốc Khâu tiếp về phía : “Còn xưởng chế biến đường vải thì ?”
“Báo cáo tổng giám đốc! Cũng chuẩn xong ạ!”
...
Sau khi hỏi lượt từng bộ phận và xác nhận xong xuôi, giám đốc Khâu đồng hồ: “Cũng sắp đến giờ , chúng ngoài nghênh đón thôi.”
...
Bước khỏi văn phòng, trưởng bộ phận sản xuất rượu vải giám đốc Khâu, cái gáy cứng đờ của ông, liền chạy bước nhỏ đuổi kịp: “Tổng giám đốc, hôm nay Boss còn dẫn theo một cô gái, hình như là bạn gái của Boss.”
Nghe , trưởng bộ phận vườn vải bên cạnh cũng ghé sát : “Tôi cũng thế, tổng giám đốc, ông cũng đừng quá căng thẳng, thấy hôm nay Boss đến thị sát , chắc là dẫn bạn gái đến xem thôi.”
Giám đốc Khâu dừng bước, những khác cũng dừng theo.
Ánh mắt giám đốc Khâu chậm rãi quét qua họ, vài giây , ông đưa một ngón tay , gõ đầu họ với vẻ “hận sắt thành thép”: “Trong đầu các hằng ngày nghĩ cái gì thế hả? Boss coi trọng trang viên quả vải của chúng thế nào các còn ? Lần đích tới đây mà thị sát công việc ? Nhớ kỹ! Thị sát công việc là trọng tâm! Cô gái chỉ là tiện đường dẫn theo thôi! Boss của chúng là một doanh nhân! Không nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình !”
“...”
Mọi : “Tổng giám đốc ...”
Giám đốc Khâu cất bước, đội ngũ tiếp tục tiến lên.
Trưởng bộ phận sản xuất rượu vải nhớ một chuyện: “Tổng giám đốc, hầm rượu là bộ phận cơ mật, bình thường ngoài Boss thị sát thì ai tùy tiện . Vậy lát nữa nếu cô gái Boss dẫn đến xem, nên cho cô ...”