Từ Tri Minh híp mắt : "Vậy để em phòng hai đứa xem thử."
Bà nhanh, Đỗ Mi Lan suýt chút nữa kịp phản ứng, nhưng vẫn kịp nghiêng ngăn : "Đừng mà, em gái !"
Tô Tồn Nghĩa: "?"
Đôi mắt Từ Tri Minh nheo thành một đường chỉ mảnh...
...
Mười phút , khi hiểu rõ ngọn ngành, Từ Tri Minh và Tô Tồn Nghĩa bước khỏi nhà họ Bùi.
Biết con gái lén lút dọn ngoài sống chung với bạn trai mà một lời, làm cha chắc chắn là bực bội.
bực thì bực, hai họ cũng là thấu tình đạt lý, làm khó nhà họ Bùi. Đỗ Mi Lan cứ luôn miệng mời họ ở dùng cơm, hai họ vất vả lắm mới thoát .
Còn ăn uống gì nữa?
Tức cũng đủ no .
Từ Tri Minh chỉ là hiểu nổi, sống chung thì cứ sống chung thôi, tại bảo bối của bà trực tiếp với bà?
Bà là một cởi mở như , lẽ nào đồng ý?
Tô Tồn Nghĩa thấy sắc mặt bà , liền mở lời khuyên nhủ: "Thôi mà, Kỷ Kỷ nhà là tự nguyện với , chứ ai ép buộc . Chúng làm cha thì cũng đừng quản quá nhiều."
"Tít tít" hai tiếng, Từ Tri Minh mở khóa xe, đến bên cạnh xe, suốt dọc đường chẳng thèm để ý đến ông.
Tô Tồn Nghĩa khổ lắc đầu: "Bà đấy, 20 năm trôi qua mà cái tính nết chẳng sửa đổi chút nào. Hay là trưa nay... mời bà ăn nhé?"
"Ông mời ?" Từ Tri Minh lạnh lùng một tiếng, liếc ông.
", mời," Tô Tồn Nghĩa , "Bà cứ thôi."
Gió trưa hè nhẹ nhàng lướt qua giữa hai , mang theo những cảm xúc khó gọi thành tên.
Sợi tóc bên tai phụ nữ gió thổi bay, cổ áo sơ mi của đàn ông cũng phấp phới.
Từ Tri Minh ông, đôi môi đỏ mọng đang định nở một nụ , nhưng đúng lúc , điện thoại của Tô Tồn Nghĩa bỗng vang lên.
Từ Tri Minh khép miệng .
Tô Tồn Nghĩa hiệu xin , cuộc gọi là từ của nhà họ Tô. Những đó ngày thường ít khi gọi cho ông, sợ là trong nhà chuyện gì đại sự, ông liền bắt máy ngay.
"Không xong ơi!!!"
Vừa máy thấy giọng vô cùng hoảng loạn từ đầu dây bên .
Còn tiếng bước chân chạy qua chạy hỗn loạn.
Ông nhíu mày: "Có chuyện gì thế?"
Từ Tri Minh cũng ông.
"Lão thái thái lúc nãy còn khỏe mạnh, đột nhiên ngất xỉu! Cả cứ co giật liên hồi! Còn... còn sùi cả bọt mép nữa!!!"
Trong điện thoại loạn thành một mớ hỗn độn.
"Sao như thế ?" Tô Tồn Nghĩa biến sắc, lúc thực sự còn tâm trí mà để ý chuyện khác, ông về phía xe của , điện thoại vẫn áp sát tai: "Đã gọi xe cấp cứu ? Tôi về ngay lập tức đây!!"
Từ Tri Minh ông rời , biểu cảm gì đổi rõ rệt.
Chuyện gì xảy với nhà họ Tô, bà đại khái qua cuộc điện thoại của ông.
Và chuyện coi như từng xảy , câu trả lời mà Từ Tri Minh định đưa khi điện thoại của ông vang lên, ông sẽ vĩnh viễn bao giờ .
Tô Tồn Nghĩa lái xe mất, Từ Tri Minh , bước lên xe của ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-881-tu-tri-minh-phat-hien-su-that-truong-hoa-que-nga-benh.html.]
Tại tòa soạn đài truyền hình.
Đổng Tây Ấu hôm nay vẫn làm như thường lệ.
Hôm nay ngoại cảnh, cô làm một nhân viên văn phòng sáng chiều về.
Cô mang bức tranh đính đá từ phòng trọ về, treo ngay vách ngăn bàn làm việc của .
Mỗi ngày thấy nó, cô cảm thấy thêm động lực.
Chuyện tìm kiếm manh mối cô bao giờ quên, nhưng dường như vướng một lời nguyền nào đó, càng sốt ruột thì càng tìm thấy gì.
Lúc là giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp khi ăn xong đang lượt văn phòng.
Cô cũng cất hộp cơm ăn dở , cho túi giữ nhiệt treo bên cạnh bàn.
Treo xong ngẩng đầu lên, vặn thể thấy bức tranh ở cách gần, đó cô phát hiện , chỗ viên đá rơi lúc , bên cạnh rơi thêm một viên nữa...
"A..."
là thử thách lòng kiên nhẫn của hội chứng cưỡng bách mà.
Cô đang cân nhắc xem nên lên mạng mua ít đá về đính bù , nhưng bức tranh là bản giới hạn, mua màu đá giống hệt như .
lúc ...
"Kít —"
"Kít —"
Đồng t.ử của cô đột ngột co rút .
Cô thấy âm thanh đó, cái tiếng đế giày như kẹt vật cứng gì đó cọ xát xuống mặt đất.
"Kít —"
"Kít —"
Giống hệt tiếng đế giày của Chu Tự Thành.
Nhịp tim của Đổng Tây Ấu tăng tốc, cô đột ngột đầu .
Cô cứ ngỡ sẽ thấy Chu Tự Thành, nhưng , đó là một đồng nghiệp nam ngang qua.
Người đó xuống đế giày của , rõ ràng cũng thấy âm thanh chói tai đó.
Anh cũng tính cưỡng bách, chịu nổi, liền xuống vị trí trống bên cạnh Đổng Tây Ấu, co chân lên đế giày.
Anh nhanh chóng tìm nguồn cơn của tiếng ồn, từ kẽ đế giày cậy một vật nhỏ sáng lấp lánh...
Các bảo bối đoán xem, vật sáng lấp lánh đó là gì nào?
Ngày mai chân tướng sẽ đại bạch!
Vật đó nhỏ, kỹ mới thấy rõ.
Một đầu mặt cắt nhọn, chính là phần đó liên tục cọ xát với mặt đất.
Đồng nghiệp nam cầm vật đó, xoay đ.á.n.h giá. Đổng Tây Ấu đối diện, cũng thấy .
Đó là một viên đá sáng lấp lánh, màu đỏ lựu rực rỡ...
Đồng nghiệp nam lẩm bẩm: "Cái gì thế nhỉ? Chẳng lẽ là một viên kim cương..."
ngay khi thốt từ đó, trong đầu Đổng Tây Ấu vang lên một tiếng "Đoàng!", giống như luồng điện chạy qua, thứ bừng sáng.
Đồng nghiệp nam kịp hết câu, vật nhỏ trong tay giật mất. Anh kinh ngạc ngẩng đầu Đổng Tây Ấu, tiến sát gần từ lúc nào.