Khiến chỉ cần qua một là bao giờ quên .
Quản lý liếc biểu cảm của nhóm Bùi Ngôi Sao, khinh khỉnh dời mắt , lấy chiếc đồng hồ khỏi hộp, dùng hai tay đưa cho Bùi Ngôi Sao: "Cậu cứ xem , cố gắng đừng đeo nhé, vì khi đeo xong chúng còn khử trùng mới cất , ít nhiều gì cũng sẽ gây tổn hại nhất định cho đồng hồ."
Tô Kỷ chậm rãi nâng mí mắt, liếc tên quản lý một cái.
Còn nhân viên cửa hàng bên cạnh thì trực tiếp đảo mắt: "Dù cổ tay Bùi tiểu nhỏ thế , thử cũng chẳng thử ."
Thái độ và sắc mặt của hai bọn họ đổi nhanh chóng, đầy vẻ mỉa mai.
Tô Kỷ chống khuỷu tay bên cạnh Bùi Ngôi Sao, ngón tay trắng nõn gõ gõ lên mặt bàn: "Muốn thử ? Muốn thì cứ thử."
Giọng nàng nhanh chậm, nhưng toát một vẻ dễ chọc .
Quản lý và nhân viên đầy ẩn ý.
Anna cũng nhỏ giọng bên tai Bùi Ngôi Sao: "Có bọn chị ở đây, cần quan tâm đến bọn họ."
Bùi Ngôi Sao thực sự chẳng thèm để ý đến bọn họ, hôm nay bé đến đây là để mua quà sinh nhật cho lão ba, những chuyện khác đều quan trọng. Cậu cầm chiếc đồng hồ lên ngắm nghía cẩn thận, trông dáng: "Không thử ạ, đây là quà tặng ba ba, để là đầu tiên đeo."
Tên quản lý bé thì thực sự còn kiên nhẫn nữa, nhún vai buông tay: "Cậu bé , bộ tiền của chiếc đồng hồ là bao nhiêu ? Muốn tặng ba ba thì tiền chứ. Chú cũng nhắc nhở , nếu trả hết tiền thì mấy vạn tệ phí đặt cọc đó chúng cũng trả nhé."
"Cháu mà," Bùi Ngôi Sao chớp chớp đôi mắt to như quả nho tím, bé nắm rõ quy trình, "Cháu tiền, bộ tiền mừng tuổi từ nhỏ đến lớn của cháu hôm nay đều mang theo đây !"
Cánh tay đang giơ lên của quản lý khựng giữa trung vài giây, vẻ khinh miệt một nữa thoáng qua.
Nếu nể mặt Tô Kỷ trông dễ chọc, ôm đầu .
Tiền mừng tuổi?!
Thằng bé trông cùng lắm mới 4 tuổi, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ nhận bốn năm tiền mừng tuổi là cùng!!
Tô Kỷ thoáng qua vẻ mặt ngây thơ vô tội của Bùi Ngôi Sao, giây tiếp theo, nàng thản nhiên móc từ túi quần thể thao một chiếc thẻ.
Túi quần thể thao của nàng rộng và lỏng lẻo, chiếc thẻ cứ thế nhét đại bên trong, quản lý và nhân viên chỉ thể nghĩ đến hai loại thẻ.
Thẻ siêu thị, hoặc là thẻ xe buýt.
Tô Kỷ đập chiếc thẻ lên bàn, một tay đẩy đến mặt quản lý.
"Quẹt thẻ ?"
Giọng thanh lãnh đặc trưng của nàng vang lên, lúc quản lý và nhân viên mới về phía chiếc thẻ đó.
Nhìn chiếc thẻ màu đen huyền bí tỏa ánh sáng mờ ảo...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-873-va-mat-quan-ly-cua-hang-bang-the-den-kim-cuong.html.]
Một giây, hai giây... đến giây thứ ba!
Tay của quản lý và nhân viên đồng thời vươn về phía chiếc thẻ, nhưng quản lý nhanh tay hơn một bước, chộp lấy chiếc thẻ đưa lên mắt.
Là quản lý của một cửa hàng đồ hiệu cao cấp như thế , dù từng thấy tận mắt thì chắc chắn cũng về những thứ đẳng cấp hàng đầu thế giới!
Và chiếc thẻ trong tay lúc , chính là thẻ phụ kim cương đen (Black Diamond) giới hạn hạn mức, thứ mà các ông trùm tài phiệt hàng đầu cả đời chỉ thể liên kết một chiếc. Đây tuyệt đối là vật phẩm đẳng cấp nhất để thể hiện phận!!
Anh nhanh chóng chiếc thẻ, Tô Kỷ, nhưng vì Tô Kỷ che chắn quá kỹ nên nhận nàng là ai.
Tô Kỷ khoanh tay, chờ đợi câu trả lời của bọn họ.
quản lý và nhân viên vẫn tìm giọng của , việc tận mắt thấy chiếc thẻ thực sự quá chấn động.
Thấy bọn họ trả lời, Anna tưởng rằng một chiếc thẻ là đủ, liền mở chiếc túi đeo chéo hình thỏ nhỏ của , cũng lấy chiếc thẻ của đập lên vị trí mà Tô Kỷ đặt.
"Nếu một chiếc đủ, vẫn còn một chiếc nữa đây."
Quản lý và nhân viên theo bản năng cúi đầu , ngay đó, cằm bọn họ suýt rơi xuống đất!!
Lại là một chiếc thẻ kim cương đen y hệt!!
Chỉ thẻ là khác !!!
Ngân hàng nổi tiếng thế giới đó tổng cộng cũng chẳng phát hành mấy chiếc thẻ kim cương đen, mà hôm nay bọn họ thấy tận hai chiếc cùng lúc!!
Quản lý và nhân viên ngây .
Hai rốt cuộc là thần thánh phương nào...
"Có quẹt ?" Tô Kỷ gõ gõ đốt ngón tay lên mặt bàn, vẻ mặt bắt đầu mất kiên nhẫn.
Lúc quản lý mới hồn, ngượng ngùng nhếch khóe miệng, nặn một nụ giả tạo cực kỳ gượng gạo. Dù vả mặt thì cũng , "Đủ , đủ , một chiếc là đủ ạ..."
lời còn dứt, chiếc thẻ trong tay một bàn tay nhỏ nhắn rút mất. Bùi Ngôi Sao lấy luôn cả chiếc thẻ của Anna bàn, chồng hai chiếc với , vẻ mặt nghiêm túc trả cho hai .
Làm thể để con gái trả tiền ??
Nếu chuyện truyền đến nhà trẻ, bé còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa??
Quản lý hiểu hành động của tiểu thiếu gia là ý gì, vẻ mặt lo lắng, chỉ sợ doanh sắp tới tay bay mất.
Anh tưởng rằng hành động vô lễ lúc của chọc giận tiểu thiếu gia nên bé mua nữa.
Lúc quản lý và nhân viên vẫn , màn vả mặt đau đớn hơn còn ở phía ...