Bùi Tùng buông tờ báo, kéo đĩa bánh waffles mặt, vẻ tập trung ăn sáng: “Đi đông thế làm gì, nhà chú làm đại diện là .”
“Em đại diện cho ai cả,” Bùi Hoài nhướng mày , “Em chỉ đại diện cho chính thôi.”
Bùi Tùng: “...”
Trầm mặc một lát, mới Bùi Hoài: “Hai cô chuẩn biểu diễn cái gì?”
Người đàn ông nghiêng đầu chống tay, tay cầm nĩa nghịch miếng bánh nhỏ, lúc chuyện khóe môi luôn treo nụ khiến đoán câu nào là thật, câu nào là đùa, càng trong lòng đang nghĩ gì: “Tỳ bà ? Hai cô đều đ.á.n.h tỳ bà giỏi mà.”
Bùi Hoài đủ kiên nhẫn để đoán tâm tư của trai, kiên nhẫn của đều dành hết cho cô gái nhỏ của .
“Đừng dò hỏi nữa, chốt là .”
Bùi Tùng chậm rãi thở hắt : “Không .”
“Được,” Bùi Hoài khuyên thêm một câu nào, cầm chìa khóa xe dậy, “Hôm nay em tự lái xe, tài xế cho mượn đấy.”
“Tốt thế ?” Bùi Tùng trêu chọc.
Bùi Hoài: “Dạo paparazzi theo nhiều, tài xế lái xe cho tiện.”
Bùi Tùng: “Vậy nhị ca cũng thử cảm giác tài xế chuyên nghiệp của Bùi tổng xem .”
Đỗ Miên Lan hai đứa con trai, bất lực lắc đầu, gì thêm.
...
Xe của Bùi Hoài hơn mười phút, Bùi Tùng mặc áo blouse trắng chuẩn ngoài thì thấy tài xế của Bùi Hoài đợi sẵn ở đó.
“Nhị gia, Bùi tổng dặn hôm nay đưa ngài đến Hồi Xuân Đường.”
Bùi Tùng ngậm điếu thuốc, ở sân vài giây, vốn tưởng Bùi Hoài đùa, ngờ là thật.
Cũng .
Dạo paparazzi bám đuôi đúng là nhiều thật.
Anh mở cửa chui hàng ghế , tiện tay châm thuốc, tài xế thắt dây an , xe khởi hành êm ái——
Kỹ thuật lái xe của tài xế nhà Bùi Hoài chê , hẳn là quá điêu luyện nhưng cực kỳ vững chãi, tốc độ chậm nhưng êm đến mức như đang yên.
là nhà tư bản hưởng thụ.
Bùi Tùng cảm nhận một lát thầm nghĩ như .
Tài xế bật danh sách nhạc thư giãn, nhiệt độ điều hòa .
Hút xong điếu t.h.u.ố.c châm lúc lên xe, Bùi Tùng đóng cửa sổ xe, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Anh nhắm mắt, tài xế vốn đang thẳng chuyên tâm lái xe bỗng liếc qua gương chiếu hậu.
Lúc xe vặn dừng ở ngã tư rẽ về hướng Hồi Xuân Đường.
Xác nhận Nhị gia nhà họ Bùi nhắm mắt thật, đèn xanh sáng, tài xế chút do dự bẻ lái đầu cực gắt!
Rồi thèm ngoảnh , lao thẳng về hướng đại học Kinh Ương——
40 phút xe, tài xế dừng xe định.
Bùi Tùng cũng tỉnh, nâng tay xem đồng hồ.
“Lái xe vững đấy, nhưng chậm.”
Bình thường quãng đường 20 phút mà nay mất 40 phút.
Tài xế giải thích, mỉm mở cửa xe cho .
Sau đó đợi xuống xe, nhanh chóng ghế lái, nhấn ga một cái, xe lao vút !
Bùi Tùng còn kịp phản ứng, chiếc xe mắt chỉ còn là cái bóng, đầu , lập tức chạm vô ánh mắt tò mò tại cổng trường Kinh Ương.
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-837-bui-nhi-gia-bi-am-quoc-dan-cong-cong-xuat-hien.html.]
Lại chính em trai ruột của chơi xỏ.
Lúc , vẫn đang mặc áo blouse trắng.
“............”
“Ngọa tào! Cosplay bác sĩ ?”
“Lát nữa tiết mục biểu diễn ?”
“ trông giống sinh viên lắm!”
“Bệnh viện trường tuyệt đối bác sĩ nào trai thế !!”
“Không đúng đúng... các kỹ xem, trông giống đó !!”
“A a a! Chính là đang hot tin tức gần đây...”
“Ba ba của lão công nhà trẻ chúng !!”
Sau khi đầu tiên nhận , cục diện dần mất kiểm soát.
Hôm nay là lễ nghiệp, sinh viên đến trường đông hơn ngày thường gấp mấy .
Trong nháy mắt, các sinh viên ùa tới vây quanh vị "Công công" tương lai của cả nước.
Bùi Tùng đỡ trán, hình mất nửa phút, đành sải đôi chân dài theo dòng trong.
“Công công trai quá mất!”
“Công công ơi, hôm nay lão công của chúng con đến ạ?”
“ thế đúng thế, lão công của chúng con ạ?”
Bùi · Công công · Tùng: “Ở nhà trẻ.”
Xung quanh im lặng một giây, ngay đó bùng nổ một tràng tiếng hét chói tai còn đáng sợ hơn.
“A a a! Ở nhà trẻ kìa!”
“Lão công của hóa đang học nhà trẻ! Đáng yêu c.h.ế.t mất!”
Bùi Tùng cảm thấy cách thế hệ giữa và đám sinh viên thật sự quá lớn.
Đứa trẻ ba tuổi nhà trẻ thì ?
Còn cái danh xưng "Công công" , nghĩa bóng nghĩa đen gì cũng thấy sai sai.
Anh càng càng thấy kỳ cục.
Bùi Tùng một đoạn, vì tò mò mà sinh viên vây quanh ngày càng đông, cuối cùng dần hình thành một hiệu ứng "đuôi rồng" dài dằng dặc.
Lúc rẽ góc, đội ngũ còn dồn .
“Hình như nãy thấy Bùi tổng cũng đến?”
“Công công cùng Bùi tổng ạ? Cũng đến xem Tô Kỷ ? Cô ở nhà họ Bùi chắc chắn là đoàn sủng đúng ???”
Bùi Tùng thỉnh thoảng chọn trả lời vài câu, thái độ khá ôn hòa: “Cô ở nhà chúng đúng là đoàn sủng, nhưng hôm nay đến chỉ để xem cô .”
“???”
Lời khơi dậy trí tò mò cực lớn của đám sinh viên.
Không chỉ đến xem cô ?
Còn ai nữa?
Nam nữ???
Môi mỏng của Bùi Tùng nở một nụ thâm sâu, trong lòng thầm nghĩ về cô gái mà chỉ .
Dòng quanh hòa đám đông lớn hơn, ngẩng đầu tòa kiến trúc đầy cá tính mặt, đại lễ đường Kinh Ương đến .
Thật Bùi Tùng chẳng lễ nghiệp tổ chức ở , cứ theo dòng là tới.