Bùi Hoài lái xe đón Tô Kỷ, tình cờ gặp xe của Bùi Khê và Bill ở cổng lớn, hai nhóm cùng xuống xe một lúc. Bill ôm eo Bùi Khê, hai từ lúc xuống xe dính lấy như hình với bóng, từ Tô Kỷ giúp đỡ, hai dường như tìm cảm giác của mối tình đầu!
Anna cửa sổ sát đất thể thấy họ. Ngay khoảnh khắc Tô Kỷ bước xuống xe, ngoa, bầu trời như bừng sáng hẳn lên, ánh nắng rực rỡ xuyên qua tầng mây, từng sợi nắng len lỏi qua mái tóc cô. Ánh sáng chiếu xuống quá đúng lúc, đến cũng vặn, Tô Kỷ hôm nay mặc một bộ đồ thể thao màu trắng tinh khôi, dáng cao ráo bước nhà.
“Em dâu ~!” Bùi Khê thoát khỏi vòng tay của Bill, từ phía ôm chầm lấy Tô Kỷ, cánh tay gác lên vai cô: “Hôm qua xem trận đấu ?”
Dạo gần đây Tô Kỷ thích xem bóng rổ, Bùi Khê cô lôi kéo cũng bắt đầu mê mẩn. Tô Kỷ nghiêng mặt cô: “Có xem, tức c.h.ế.t .”
“ thế,” Bùi Khê đồng lòng, “Trọng tài đúng là mắt mà.”
“ , vé trận chung kết bắt đầu bán đấy,” Bùi Khê tiếp, “Bị bọn đầu cơ đẩy giá lên gấp mười , đợi chúng nó đẩy thêm tí nữa, chị sẽ chọn chỗ nhất mua mấy vé chị em cùng xem.”
Anna áp tay lên kính cửa sổ, thấy bản Tô Kỷ ngoài đời mà da đầu tê rần. Họ thiết, quan hệ , ai nấy đều xinh , rạng rỡ, tài ăn cũng giỏi. Những đàn ông của họ phía , cũng đang trò chuyện với , nhưng tầm mắt đều hẹn mà cùng dừng họ. Những như cùng , nếu xuất hiện ở nơi công cộng nhất định sẽ thu hút ánh , fan chụp ảnh đăng lên mạng, giữa muôn vàn tiếng reo hò mà xuất hiện.
Tô Kỷ vuốt mái tóc, dường như thấy bóng dáng nào đó cửa sổ sát đất. Anna thấy liền hốt hoảng trốn tấm rèm. Lúc họ cách mười mét.
Vào nhà, Đỗ Mi Lan mở cửa đón họ.
“Bùi gia gia, Vương trưởng quan, Vương tiến sĩ...” Tô Kỷ lượt chào hỏi .
Anna thấy rõ, ngay khi Tô Kỷ bước , những vốn đang tụ tập trò chuyện đều thu hút sự chú ý. Ngay cả Bùi Tùng, từng chuyện với Anna, cũng bước tới chỗ cô, câu gì đó, trông tự nhiên. Trước đó, Anna luôn nghĩ cả Bùi Tùng là khó gần, nhưng đối mặt với Tô Kỷ, cảm giác khác hẳn.
Bùi Uyên Ương sà lòng cô, quản gia đưa cho cô miếng bánh kem nhiều trái cây nhất, thậm chí cả Tào tiểu thư đến cũng với Tô Kỷ. Hôm nay nếu Bùi Tinh Tinh nhà trẻ, chắc chắn cũng sẽ phản ứng y hệt. Cô quen tất cả , dường như hòa nhập nhà họ Bùi.
Lòng Anna cứ bồn chồn yên. Thật sự ngưỡng mộ cô .
Tầm mắt Tô Kỷ xuyên qua đám đông hướng về phía cô, bước tới. Người nhà họ Bùi giới thiệu hai với .
“Tô... Tô tiểu thư chào chị...” Từ lúc đến đây, chứng lắp của Anna tái phát trầm trọng, hầu như câu nào cũng vấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-669-hao-quang-cua-yeu-phi-tai-bui-gia.html.]
“Chào Anna,” Tô Kỷ cô bé khá lâu, gần như là chằm chằm. Cô nhanh chóng kết luận, cô bé còn hơn cả Lan phi từ Tây Vực tiến cống năm xưa.
Anna chằm chằm đến mức căng thẳng tột độ, cứ ngỡ cô ghét , mặt đỏ bừng như sắp chín. Nửa phút , Bùi Hoài che mắt Tô Kỷ dắt cô .
Anna thấy tiếng họ chuyện loáng thoáng.
“Làm gì thế, chẳng bảo em xem bệnh cho cô bé ? Em đang xem khí sắc mà?”
“Bớt xạo , mới quen em ngày đầu chắc?”
“Đừng tưởng hiểu rõ em lắm.”
“Không ai hiểu em hơn ...”
Anna từng nghĩ bạn gái tương lai của đại ca ca chắc chắn là kiểu ngoan ngoãn, luôn tìm cách lấy lòng , sợ làm sai điều gì sẽ khiến nổi giận. Tô tiểu thư khác với tưởng tượng của cô. Cô thậm chí còn dám gắt gỏng với đại ca ca, mà đại ca ca dường như chẳng hề thực sự tức giận.
Thực lúc đầu Bùi Hoài cũng bực, nhưng cơn giận kịp bùng lên thì thoáng thấy những đường cong màu đen lấp ló vai Tô Kỷ, do động tác nghiêng vai của cô mà trở nên rõ rệt. Bộ đồ hôm qua giặt, hôm nay... chắc là khô . Anh còn giận nỗi gì nữa? Không thể nào giận nổi.
Bùi Hoài nắm tay che miệng khẽ ho một tiếng, dời tầm mắt, giơ tay giúp Tô Kỷ kéo cổ áo lên một chút.
Tầm mắt Tào Châu Châu tìm kiếm quanh phòng. Khi cô tìm thấy thì Bùi Tùng đang tựa lan can ban công hút thuốc, điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa môi, ánh mắt... thẳng về phía cô, nụ đầy ẩn ý.
Tào Châu Châu: “............” Ngượng c.h.ế.t.
Hóa nãy giờ cô dáo dác tìm , đều thấy hết, còn thong thả đó mà thưởng thức.
“Tiểu Tào !” Bùi Khánh Thân gọi cô từ cách vài mét, “Nếu cháu ngại ồn thì cứ sửa ở phòng khách , , cháu sửa ở đây để còn cho cháu nó làm .”
Tào Châu Châu đồng ý, cô chỉ một trống bên cạnh: “Vậy cháu sửa ở đằng ạ.” Quản gia lập tức mang cây tỳ bà qua đó.
Bùi Tùng dụi tắt điếu thuốc, cũng bước về phía cô. Tào Châu Châu vờ như đang kiểm tra cây tỳ bà, nhưng dư quang luôn chú ý đến bước chân đang ngày một gần của , tim cũng theo đó mà treo ngược lên.