Bùi Khi Chiêm: “Đàn ông nên lịch thiệp một chút.”
Bùi Hoài khẽ một tiếng: “Tôi và ngài giống , thích, ở chỗ sẽ nhận nửa điểm ưu đãi.”
“Chuyện gì thể khiến Tô Kỷ hiểu lầm sẽ làm một chuyện nào, nàng mà tức giận, dễ chịu chính là , cái biểu cảm đó của nàng chỉ cần nghĩ đến thôi đau lòng, đời chỉ lo cho nàng, khác thể lo .”
Bùi Khi Chiêm im lặng khá lâu.
Cuối cùng, mới cong môi : “Lời dễ thì để dành ở lễ cưới, con tuổi còn nhỏ, nếu xác định, thì nhanh chóng một chút.”
Bùi Hoài cất bước về phía : “Yên tâm, để dành ...”
“Tiểu Kỷ, Hoài Hoài gọi điện thoại, là tối nay con và con thể về !”
Ăn xong bữa trưa, Đỗ Mi Lan tìm thấy Tô Kỷ đang ép chân trong sân.
Tô Kỷ vẫn giữ tư thế mặt dán đùi, một tư thế yêu cầu độ dẻo dai cực cao, ánh mắt từ điện thoại đang lướt chuyển sang nàng: “Ồ, mấy giờ ?”
Đỗ Mi Lan nàng, một nữa cảm thấy con trai nhỏ của thật phúc khí, nàng nghĩ nghĩ: “Chắc chờ về đến nhà hơn 9 giờ tối.”
Tô Kỷ một nữa kéo về phía 10 độ, ép xuống, đó dậy, điện thoại trượt túi: “ bác gái, nhiệt độ tin tức cũng hạ nhiệt , chờ về, con tính toán cùng con về nhà ở, mấy ngày nay làm phiền .”
“...” Đỗ Mi Lan nghĩ tới con trai khó khăn lắm mới về, con dâu : “Sao gấp chứ? Ở thêm vài ngày nữa Tiểu Kỷ.”
Tô Kỷ một cái: “Cách xa, gặp mặt cũng tiện.”
Đỗ Mi Lan: “Hoài Hoài vội vã trở về chính là gặp con, con nếu ở đây, ...”
Về điểm , Tô Kỷ sớm tính toán.
“Con tìm một thế ở cùng ,” nàng .
Thế, ?
Đỗ Mi Lan sững một khoảnh khắc.
Tô Kỷ ngay đó hỏi: “Nhà bác... thể nuôi thú cưng ?”
Đỗ Mi Lan lúc mới phản ứng , nàng thế , là thú cưng nhỏ.
Nàng từng thấy con trai nuôi thú cưng, khi Bùi Hoài còn nhỏ nàng dẫn ngang qua chợ thú cưng, ch.ó con mèo con thấy liền ôm chân , níu ống quần buông, cầu nhận nuôi.
Lúc đó cảnh tượng đó, trái tim Đỗ Mi Lan đều tan chảy.
tiếc nuối là, tuy rằng các con vật nhỏ đều thích con trai nàng, nhưng con trai nàng chút hứng thú nào, hơn nữa sạch sẽ, càng thể nuôi.
Tiểu thiếu gia mới năm tuổi làn da trắng như sữa bò, khí chất lạnh lùng bẩm sinh.
Việc từng thấy con trai và các con vật nhỏ hòa thuận ở chung trong những hình ảnh đáng yêu, là điều Đỗ Mi Lan tiếc nuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-636-bui-hoai-tham-tinh-ky-ky-tam-thu-cung.html.]
Cho nên nàng lập tức đáp: “Có thể chứ, nhà chúng đều thích con vật nhỏ.”
Tô Kỷ: “Vậy con buổi chiều ngoài một chuyến, mượn xe của Bùi gia dùng một chút, tiện ạ?”
Đỗ Mi Lan : “Tiện chứ, để quản gia cùng con, mua gì giúp con lấy.”
Tô Kỷ: “Con tự là .”
Đỗ Mi Lan: “Nghe lời dì , quen thuộc những nơi gần đây, mua gì với , đều .”
Tô Kỷ sờ sờ chóp mũi: “Vậy cảm ơn ạ.”
Trước khi xuất phát, Tô Kỷ ở nhà vệ sinh tra cứu một chút —— tặng bạn trai con vật nhỏ gì thì hơn.
Nàng bỗng nhiên ý tưởng , thật liên quan quá nhiều đến việc nàng về nhà ở, ngày hôm qua Bùi Hoài nửa đêm gửi tin nhắn cho nàng, nàng tâm trạng lắm, đó giọng nàng, tâm trạng hơn một chút, nàng cũng yên tâm hơn.
Khi cúp điện thoại, trong lòng nàng ấm áp, nhưng ngay đó giường ngủ , nàng bỗng nhiên suy nghĩ một chuyện.
Khi nàng ở đây, Bùi Hoài tâm trạng thể gọi điện thoại cho nàng.
Vậy nếu một ngày, nàng còn ở ?
Đời nàng trải qua nhiều sự ly hợp đột ngột, huống hồ, nàng và thời đại vốn dĩ là tình huống phi tự nhiên.
Nếu các nàng sẽ đột ngột thời đại , thể nào một ngày... đột ngột trở về? Hoặc là đến thời đại khác?
Trước nàng thật sự nghĩ tới những điều , nhưng từ khi thí nghiệm xác định, Biện Thông thể sống thế giới mấy ngàn năm, nàng đột nhiên liền bắt đầu suy nghĩ.
Cho nên nàng tặng Bùi Hoài cái gì đó, nếu nàng ngày nào đó bỗng nhiên còn ở đây, còn thể một nơi để gửi gắm.
Đương nhiên, ngày đó nhất đừng bao giờ xảy .
Nàng thật sự sẽ .
Điện thoại đưa các đáp án đều đại đồng tiểu dị, mèo con thì là ch.ó con, hoặc là hamster, thỏ.
Tô Kỷ cảm thấy, tặng thì tặng cái gì đó đặc biệt một chút.
Trên xe, quản gia ở ghế phụ, nàng ở hàng ghế .
Tài xế lái xe định.
Tô Kỷ hỏi quản gia: “Ngài giữa tình nhân, tặng cái gì thể làm đối phương hiểu nhất...”
Nàng chút nên diễn đạt thế nào, quản gia thông minh: “Hiểu tình yêu của tặng quà?”
Tô Kỷ khựng một chút, tay đặt bên môi ho một tiếng, dời ánh mắt: “Cũng gần như ... , tặng con vật nhỏ.”
“Con vật nhỏ ...” Cái chút làm khó quản gia, nghiêm túc suy nghĩ: “Ý tưởng của trẻ tuổi bây giờ hiểu lắm, nhưng mà lúc chúng , nếu cô gái tặng khăn tay cho trai thích, sẽ thêu một đôi uyên ương lên đó, uyên ương tượng trưng cho tình yêu mà, cảm thấy gì thích hợp hơn nó.”
“Như đặc biệt,” Tô Kỷ cảm thấy tồi, về phía kính chiếu hậu: “ chúng ở đây bán uyên ương ?”