Xuyên về năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:58:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Sơ Tuyết hiểu rõ suy nghĩ của chị:
“Chị , bây giờ chia nhà, mà là ông bà nội ép chúng làm . Nếu tách , thì chân của ba tính ?”
Thấy chị cả vẫn còn do dự, cô tiếp:
“Nếu em đoán nhầm, sáng mai bác gái cả sẽ gõ trống mở màn ngay. Chị nghĩ chia nhà thì còn sống yên ?”
Nhìn sắc mặt chị cả tái mấy phần, Liễu Sơ Tuyết khẽ thở dài:
“Ngày chị lấy chồng, sính lễ của chị bên nhà một đồng cũng thấy, để cho nhà bác cả cầm cưới vợ cho họ. Em chuyện hôn sự của cũng họ sắp đặt, lợi dụng như .”
Hai chị em đang chuyện thì Liễu ôm một bọc nhỏ vội vàng chạy tới.
“Mẹ, đồ quan trọng mang hết ?”
Mẹ Liễu ôm chặt cái bọc, khẽ gật đầu. Thật bên nhà bà cũng chẳng gì đáng giá, trong bọc chỉ mấy bộ quần áo lành lặn nhất để đổi và tiền hai mươi mốt đồng ba hào mà đó ba Liễu lén đem hàng lâm sản chợ đen bán .
Đó là ý của Liễu Sơ Tuyết. Tối nay đem hết những gì đáng giá ngoài, kẻo mai xảy chuyện thì rơi thế động.
Mẹ Liễu cũng thấu, ông bà cụ nhất quyết lo cho cái chân của chồng bà, chỉ một mực bỏ tiền mua việc cho Đông T.ử bên nhà bác cả. Sáng mai khi chuyện ba con bà vay tiền khắp thôn truyền , những khác trong nhà chắc chắn cùng gánh nợ. Có khi như con gái , chẳng cần mở miệng, chuyện chia nhà thành sự thật.
Liễu Hạ Thu ngoái đầu về hướng nhà họ Liễu, lo cho em út:
“Mẹ, Xuân Hiểu yên ?”
Lavie
Mẹ Liễu cũng đưa mắt về phía :
“Lúc bảo nó lên giường nghỉ .”
Ba con rảo bước khỏi thôn. Giữa đêm khuya mà còn tất bật thế , tất nhiên là do chủ ý của Liễu Sơ Tuyết.
Trên đường , cô kể rõ tình hình, phân tích từng chuyện mà ngày mai thể xảy , giảng giải cho họ đến nơi đến chốn. Đến khi hai hiểu tường tận thì cũng đến cổng trạm y tế xã.
Thấy đèn phòng gác cổng vẫn sáng, Liễu Sơ Tuyết liếc một cái hiệu.
Đây cũng trong kế hoạch. Người gác cổng là họ hàng ở thôn Liễu Thụ, từng nhập ngũ, thương nên giải ngũ về thôn, phân công trông làm bảo vệ trực ở đây.
Ba con tiến gần, Liễu cất tiếng chào:
“Chú Bảy!”
Ông bảy nhận họ, hỏi:
“Sao đêm hôm thế ba con còn đến nữa?”
Nghe hỏi, nhớ đến sự vô tình của ông bà cụ, mắt Liễu đỏ hoe:
“Vốn định về bàn với cả nhà chuyện đưa mấy đứa nhỏ cùng lên thành phố chữa chân cho ba chúng nó, ai ngờ…”
Bà giấu giếm gì, vì con gái thứ hai dặn : giữ cái chân cho chồng thì chiếm thế chủ động trong lời tiếng . Bà tuy hiểu hết, nhưng tin con gái sẽ hại .
Cả buổi chiều hôm nay về thôn một vòng cũng chỉ là để chuẩn cho việc ngày mai.
Ông bảy xong thì thở dài:
“Cô cũng đừng lo quá. Dù nhà lo, còn công trường ở hồ chứa. Không thì như cô , vay bà con trong thôn, thế nào cũng cách thôi.”
Ông sang hai chị em cạnh:
“Các cháu khuyên , đừng để bà lo lắng mà sinh bệnh. Đường cùng cũng sẽ lối.”
Hai chị em đồng thanh:
“Dạ!”
Sau vài câu chuyện xã giao, khiến ông bảy ghi nhớ rõ ràng, ba con mới tiếp khu phòng bệnh.
Khi gần tới dãy hành lang phòng bệnh, Liễu Sơ Tuyết hạ giọng:
“Hôm nay việc cần làm làm đủ . Sáng mai về tìm ông bà nội một chuyến, làm ầm chuyện vay tiền lên. Con với chị sẽ qua công trường hồ chứa xem bên đó thể tạm ứng cho một khoản .”
Liếc về phía phòng bệnh, Liễu Sơ Tuyết tiếp:
“Ngày mai để rể ở trạm y tế xã, lo thủ tục với thu dọn đồ đạc. Lúc con về kịp chuyến xe buổi trưa lên thành phố, sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/xuyen-ve-nam-70-quan-tau-nghich-tap-phat-tai/chuong-8.html.]
Hiện giờ cô là chỗ dựa chính, nên cả và chị đều đồng thanh đáp:
“Được.”
Mẹ Liễu nhớ đến những lời cô con gái thứ hai riêng với , trong lòng khỏi dấy lên hy vọng. Cả đời bà đều mơ riêng, nhưng nghĩ cũng dám nghĩ. Con bé đúng, khi chồng thương thì con bà cũng sống khá khẩm gì. Nếu chân ông thật sự chữa khỏi, những ngày tháng sẽ càng khổ. Chia nhà, đối với gia đình bà, lợi nhiều hơn hại.
lúc việc cấp bách là lo tiền, đưa lên bệnh viện lớn thành phố. Còn chuyện mất mặt thì chẳng ai còn thời gian để nghĩ.
Tối nay nhà bên ầm ĩ như , chắc hẳn hàng xóm láng giềng đều rõ bảy tám phần, hiệu quả mà con gái hẳn đạt .
Nghĩ thông suốt, bà hít sâu một bước phòng bệnh.
Ba Liễu và con rể vốn lim dim ngủ, thấy ba con họ thì giật tỉnh hẳn.
Hai cùng hỏi:
“Sao nữa?”
Mẹ Liễu đem chuyện xảy ở nhà kể một lượt:
“Chuyện là đó, trong nhà ai chịu bỏ tiền chữa chân cho ông. Tôi sốt ruột nên qua mấy câu, đến cả ba mươi đồng như hứa, ông cụ cũng đưa nữa.”
Ba Liễu tức đến mức thở gấp lên mấy phần, nhưng ông còn gì, chỉ nhắm mắt bảo:
“Nếu thì thôi, nó .”
Nói thì , nhưng mấy đường gân xanh nổi lên nơi cổ bán tâm trạng của ông.
Khâu Thiếu Phong xong thì lùi về cạnh vợ, hạ giọng:
“Ông bà nội thể đối xử với ba như thế?”
Mắt Liễu ánh lên vẻ cứng rắn:
“Liễu Sơn Lương, sáng mai con sẽ về thôn. Nếu trong nhà vẫn giữ ý đó thì chỉ còn con đường chia ở riêng. Ông chuẩn tâm lý, kẻo trách con điều.”
Nói xong, bà chồng nữa mà sang dặn con gái và con rể:
“Muộn , xem phòng bên còn giường trống . Không thì hành lang văn phòng mấy ghế dài, tạm một đêm cũng .”
May phòng bên còn một giường trống. Khâu Thiếu Phong sắp xếp cho vợ và em vợ nghỉ, còn thì hành lang tìm chiếc ghế dài như vợ .
Bên yên, nhà họ Liễu bên cũng chẳng yên.
Bà cụ Liễu giường trằn trọc ngủ :
“Ông nó , hôm nay vợ thằng Hai ầm ĩ như , nếu thật sự mặc kệ, e là cả thôn chê .”
“Bị chê còn hơn ném tiền xuống sông. Hơn nữa, chẳng bàn , bà đừng mềm lòng.”
“Nhìn thái độ con dâu hôm nay, e là nó chịu nhún nhường dễ dàng .”
“Chưa đẻ đứa cháu trai nào, nó còn lật trời chắc?”
Nghĩ đến điều gì đó, bà cụ khẽ hừ:
“Thế cũng , thành thằng què thì vẫn làm việc , càng dễ nắm đằng chuôi. Con bé Sơ Tuyết lớn lên cũng dáng, thêm nửa năm nữa là nghiệp, đến lúc đó đòi nhà họ Trần thêm chút sính lễ, Đông T.ử nhà sẽ cưới mối .”
“Ông nó, nhỡ …”
Bà hết câu thì ông cụ Liễu cắt ngang:
“Đã bao nhiêu , đừng nhắc đến chuyện cũ nữa.”
Căn phòng lập tức im lặng.
Một lúc lâu , ông cụ cất giọng:
“Bà đừng nghĩ ngợi linh tinh. Nếu chuyện thì xảy từ lâu. Dù thật sự tìm đến, cũng chẳng dính líu gì tới . Đừng quên hôm đó ở nhà.
Vả , bao nhiêu năm nay trong nhà cũng coi như một bát nước chia đều, chẳng ai điều gì.”