Xuyên về năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-04-07 18:01:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy rằng bà cụ nhà thông gia là dễ chuyện, nhưng trong nhà phân , bà con gái con rể khó xử:
“Được , đưa chúng lên xe, các con mau về nông trường, đến thành phố thì dễ hơn. Thực sự thì tìm ai đó quen giúp đỡ, các con cứ yên tâm .”
Liễu Sơ Tuyết cũng đồng ý với ý kiến của . Dù hôm qua khi cô đến nhà họ Khâu, cái bà chị dâu họ Khâu đang mang bầu dễ chung sống. Cô cũng chị gái trở về chèn ép:
“Được , chuyện .”
Bọn họ đều ông bảy Liễu, gác cổng ở trạm y tế một chiếc xe đạp cũ:
“Chị, chị mượn xe đạp của ông Bảy, lát nữa để rể đưa ba bắt xe.”
Hạ Thu đáp một tiếng, chạy về phía phòng gác.
Bên thu dọn xong, Hạ Thu cũng mượn xe đạp, ngờ ông bảy Liễu cũng theo sang.
Thấy Khâu Thiếu Phong cõng ngoài, ông lập tức lên giúp một tay.
Khi thấy , ông móc từ túi hai mươi đồng đưa cho Liễu:
“Nhà Sơn Lương , chuyến thành phố e là tốn kém ít, nhà nghèo nhưng đường rộng rãi, tiền cầm lấy .”
Liễu Sơ Tuyết ngờ ông bảy họ của cho mượn nhiều tiền như , khỏi cảm động.
Mẹ Liễu thì đầy do dự, lời ông bảy sai, nhưng bà thật sự ngại lòng mà nhận tiền của già. Chỉ ông bảy :
“Tay cũng đến nỗi túng thiếu, cứ cầm .”
Sơ Tuyết thấy nếu ngay thì sẽ lỡ xe:
“Mẹ, đây là tấm lòng của ông bảy, bây giờ nhà cũng thật sự cần, cứ nhận . Sau khi nhà khá hơn, hãy hiếu thuận với ông bảy nhiều hơn.”
Lời coi như trúng tâm tư của ông bảy. Dù con trai ông đang ở trong quân đội, con gái cũng gả sang nơi khác, giờ trong nhà chỉ còn mỗi ông sống đơn độc.
Mấy dám chậm trễ, vội vàng đến ngã ba xã đường lớn thành phố. Chừng hơn hai mươi phút nữa sẽ một chuyến xe buýt thành phố chạy ngang qua đây.
Khi ngang trường trung học mà Liễu Sơ Tuyết đang theo học, vợ chồng nhà họ Liễu khỏi lộ vẻ áy náy. Giờ thì con gái lớn lấy chồng, con gái út còn nhỏ, chỉ thể để đứa thứ hai cùng lên thành phố, e là bài vở sẽ lỡ mất.
Liễu Hạ Thu cũng nghĩ tới điều , ghé sát tai em gái:
“Sơ Tuyết, là để chị cùng thì hơn. Em sắp nghiệp , nếu lỡ việc học, lấy bằng nghiệp thì sẽ .”
Liễu Sơ Tuyết liếc rể đang đẩy xe phía :
“Hoàn cảnh bên nhà chồng chị, chị rõ hơn em. Nếu chị nghỉ làm vài ngày, cần ai khác, chỉ riêng bà chị dâu cũng đủ gây chuyện ầm ĩ.”
Để tránh rắc rối, Liễu Sơ Tuyết thẳng. Liễu Hạ Thu nghĩ đến bà chị dâu thì thở dài:
“Sớm , lấy chồng sớm thế.”
Mẹ Liễu tất nhiên thấy cuộc trò chuyện của hai chị em:
“Nói năng linh tinh gì thế. Có và em con cùng là , con đừng lo, cứ sống yên cuộc sống nhỏ của là .”
Nói xong, bà cũng khẽ thở dài trong lòng. Rốt cuộc vẫn trách bản , sinh cho chồng một đứa con trai.
Khi gặp chuyện, vẫn là con trai thể chống đỡ. Cũng thật khó cho mấy đứa con gái.
Bọn họ đến ngã ba bao lâu, xe buýt chạy tới.
Một đôi vợ chồng gần cửa thấy tình cảnh của họ liền :
“Các đây .”
Liễu Sơ Tuyết vội cảm ơn, sắp xếp cho ba xuống:
“Chị, rể, chúng em đây. Lát nữa hai đưa xe đạp trả cho ông bảy nhé.”
Vừa dứt lời, xe khởi động.
Thôn Liễu Thụ.
Bà cụ Liễu phần vui lão già nhà đang giường đất hút t.h.u.ố.c lào:
“Hồi chúng chẳng bàn bạc , ông đồng ý chia nhà?”
Ông cụ Liễu hút xong cuối cùng, gõ tàn t.h.u.ố.c :
“Nhìn chuyện hôm nay, bà nghĩ vợ thằng hai thể nhượng bộ chắc? Thà sớm tách bọn nó riêng, còn hơn trong nhà lục đục, kéo cả nhà xuống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/xuyen-ve-nam-70-quan-tau-nghich-tap-phat-tai/chuong-15.html.]
Bà cụ Liễu lộ vẻ đồng tình:
“Con thấy con bé Sơ Tuyết sắp nghiệp , chẳng lẽ đợi thêm mấy tháng? Trước đó bàn xong , tiền sính lễ của nó khéo để Đông T.ử cưới vợ.”
Ông cụ Lưu gài tẩu t.h.u.ố.c khô thắt lưng:
“Sao mà chuyện chỉ để bà hưởng? Chữa bệnh cho thằng hai, nhà bỏ xu nào, bà nghĩ nhà chúng nó chịu để bà động đến tiền đó ? Với , vợ chồng thằng cả , việc làm của Đông T.ử chỗ sắp xếp, đến lúc đó đầy nhà gả con gái cho nó, sợ gì cưới vợ.”
Nghe xong câu , bà cụ Liễu lập tức thấy dễ chịu hơn:
“Cũng đúng, Đông T.ử nhà trai, nếu việc làm, đảm bảo cửa nhà giẫm nát mất.”
bà , chuyện việc làm của cháu trai chỉ là cái bánh vẽ vợ chồng con trai cả đưa . Nhiệm vụ giao còn làm xong, lấy việc.
Cùng lúc đó, ở ngoài đồng, Cát Tú Lan làm việc phân tâm, nhỏ giọng với chồng:
“Ba cũng thật là, chẳng bàn bạc gì, cứ thế tách nhà chú hai , chẳng cho câu nào.”
Lưu Sơn Cương cũng chẳng vui vẻ hơn:
“Bà còn lạ gì tính ba, sĩ diện nhất nhà. Hôm nay mà đưa quyết định, bà nghĩ vợ chú hai chịu bỏ qua chắc?”
“Thế còn việc làm của Đông T.ử thì ?”
Nhắc tới chuyện , mặt Lưu Sơn Cương càng đen:
“Bà làm ăn kiểu gì , chẳng chắc như đinh đóng cột , con nhãi đó tự dưng xuất hiện ở nhà?”
Cát Tú Lan liếc quanh một vòng, hạ giọng hơn:
“Rõ ràng cho nó uống t.h.u.ố.c mê đưa lên núi, cũng chẳng hiểu nó về .”
“Lúc bà tay hôm qua để ai thấy chứ?”
“Không, , chuyện tuyệt đối ai .”
Dĩ nhiên bà sẽ trong đó còn việc của cháu trai , càng để chồng đang nhắm con nhãi Sơ Tuyết.
Lưu Sơn Cương thở phào:
“Chuyện tới nước , tìm cơ hội khác , dù mấy hôm nữa nó cũng .”
Chưa kịp xong, tiếng gọi vọng từ xa:
“Nhà Sơn Cương ơi, bên nhà đẻ cô tìm .”
Tiếp đó là tiếng gọi rõ hơn:
“Bác ơi!”
Cát Tú Lan giật , tim khẽ run:
“Sao như là tiếng Bảo Thành, thằng cháu họ ?”
Lưu Sơn Cương cau mày về phía xa, lòng đầy bực bội:
“Chạy hớt hải thế , chắc chẳng chuyện gì .”
Nói chống cuốc xuống đất, đợi.
Từ sáng thấy cháu trai, Cát Tú Lan vốn thấy lạ, giờ liền quẳng ngay nông cụ, chạy tới đón:
“Sáng nay cháu qua?”
“Bác, nhà cháu trộm .”
“Cái gì?”
“Nhà bà nội cháu, cả bếp lẫn sân đều trộm sạch.”
Lúc Lưu Sơn Cương cũng bước gần:
“Chuyện xảy khi nào?”
“Tối qua, tầm xẩm tối thì phát hiện. Bà nội cháu tức quá ngất xỉu, cả nhà rối loạn nên chẳng để ý gì khác. Sáng nay bà mới tỉnh, sợ bà nghĩ quẩn nên bảo cháu qua mời bác về khuyên bà bớt giận.”
Lavie
Nghe , sắc mặt Cát Tú Lan lập tức đổi, lo lắng hỏi:
“Hôm qua buổi chiều ai ở nhà, trộm chứ?”