Trái tim đột ngột thắt , đang giận vì lời mà chạy lung tung.
Anh khóa chặt gáy , ấn lòng: "Bé cưng, nhốt em ? Nhốt em mới ngoan ."
Tôi rùng : "A Ngạn..."
Tôi giải thích rằng hôm nay chỉ vì quá tức giận nên mới bỏ , nhưng đôi môi ngón tay cái của chặn : "Bé cưng, đừng gì cả."
Dứt lời, bế thốc lên, đưa đến một căn biệt thự khác.
Những nụ hôn mang tính trừng phạt dồn dập ập tới.
Trong căn biệt thự phần cũ kỹ , dốc hết sức lực chiếm đoạt .
Hơi thở nóng rực phả bên tai, hôn những giọt nước mắt của .
"Bé cưng, cái gì? Rõ ràng là em ngoan, trông cứ như đang bắt nạt em ?"
"Bé cưng, em yêu đúng ? Sẽ mãi mãi ở bên đúng ?"
Tôi trả lời, liền tăng thêm sức nặng.
Cho đến khi đáp án khiến hài lòng: "A Ngạn, em yêu , em sẽ mãi mãi ở bên ."
…
Lúc tỉnh nữa, ngón áp út của thêm một chiếc nhẫn.
Ngoài , phát hiện Tạ Hoài Ngạn nhốt .
Khác với viện tâm thần, ít nhất ở đây tạm thời còn chút cảm giác mới mẻ, cũng ai lúc nào cũng coi là kẻ điên.
Tôi bên bậu cửa sổ khu vườn héo úa bên ngoài.
Tạ Hoài Ngạn lưng từ lúc nào, ôm lấy lòng.
"Bé cưng, tại lúc nào em cũng hướng về bên ngoài thế?"
"Nhìn đủ ?"
Tôi tựa hỏi ngược : "Vậy tại cho em ngoài? Em bảo là về."
Hồi lâu , mới thấy : "Bởi vì... sợ."
Tôi ngước mắt , hiểu ý tứ trong đó.
"Những thứ sở hữu quá ít ỏi, và chúng đều sẽ rời bỏ ."
"Em sẽ rời bỏ !" Tôi quả quyết.
Tạ Hoài Ngạn mỉm : "Vậy bé cưng nhất định nhớ kỹ lời đấy."
…
Gần đây Tạ Hoài Ngạn vẻ bận, thường sớm về muộn.
bao giờ quên chuẩn sẵn đồ ăn cho , và khi rời cũng bao giờ quên khóa chặt cửa lớn.
Lúc buồn chán đến cực điểm, thường dạo quanh các phòng, lật vài cuốn sách hoặc đài.
Hôm nay, tìm thấy một cuốn album ảnh, lớp bìa ố vàng cho thấy nó cất giữ nhiều năm.
Lật trang đầu tiên, đập mắt là những dấu gạch chéo đỏ tươi vẽ đè lên hình ảnh một bé.
Trong ảnh rõ ràng là một gia đình bốn , hai đứa trẻ trông giống hệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-toi-bi-vien-truong-benh-kieu-giam-cam/chuong-8.html.]
Kiến trúc phía chính là căn biệt thự .
Càng lật về , ngoại lệ, tất cả các bức ảnh đều một bé gạch chéo bằng mực đỏ.
Sự độc địa trong đó khiến da gà nổi đầy cánh tay.
lúc , cửa thư phòng đột ngột đẩy , Tạ lâu gặp xuất hiện.
Cuốn album tay vì giật mà rơi xuống đất.
Không đợi nhặt lên, bà nhanh hơn một bước cầm lấy nó, vuốt ve dấu gạch chéo đỏ ảnh:
"Điên rồ lắm ? Còn nhỏ thế mà d.ụ.c vọng độc chiếm điên cuồng, chỉ hận thể khiến trai ruột của c.h.ế.t ."
"Ý bà là Tạ Hoài Ngạn ?" Tôi nhíu mày hỏi.
Bà , ánh mắt tràn đầy sự thương hại: "Thật đáng thương, đến giờ vẫn đang yêu một loại như thế nào."
Tôi mối quan hệ giữa bà và Tạ Hoài Ngạn , nên đinh ninh bà cố ý ly gián và định tiếp.
Cho đến khi bà thốt lên: "Bị nhốt chỉ là sự khởi đầu thôi."
Bước chân khựng .
"Có lẽ cô nên xuống tầng hầm của nó mà xem, bất ngờ ngoài ý đấy."
Ban đầu tin.
khi cầm chiếc chìa khóa mà Tạ đưa cho, mở cánh cửa tầng hầm bước ... thấy một phòng trưng bày.
Trên tường dán chi chít ảnh của , giá là những bình chứa kích cỡ khác dán tên.
Bên trong bình đều đựng cùng một thứ: Trái tim.
Tôi thấy một chiếc bình khá nhỏ, bên trong tim mà là của động vật.
Trên bình dán cái tên: Tiểu Bạch.
Bên tai vang lên lời Tạ Hoài Ngạn từng : "Em đó nó thế nào ? Tôi m.ó.c t.i.m của nó ."
Cảm giác buồn nôn trào dâng, suýt thì nôn mửa tại chỗ.
Khi loạng choạng định lùi ngoài thì thấy một chiếc bình chứa còn trống, và bên tên của : Diệp Chi Miên.
Sống lưng lạnh toát, cơ thể vững nữa, nỗi sợ hãi nuốt chửng lý trí.
Phải chạy trốn!
Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu .
Tôi đẩy cửa định chạy , ánh mắt đầy kinh hoàng.
Tạ Hoài Ngạn đang ngay ngoài cửa.
"A, phát hiện ."
Nụ mặt vẫn dịu dàng như thế.
Giọng điệu thoải mái như thể đang về một ngày trời.
Anh từng bước tiến , từng bước lùi , giọng run rẩy: "A Ngạn, em thấy gì cả..."
"Thế tại bé cưng trốn ? Em sợ lắm ?"
Khi dồn góc c.h.ế.t, sụp đổ: "Đừng gần đây, đồ điên!"