Học viện Điện ảnh trung tâm bao phủ bởi màn đêm đen tối yên tĩnh một tiếng động, chỉ quầng sáng vàng chiếu xuống từ ánh đèn đường, thỉnh thoảng mấy con mèo hoang chui từ trong lùm cây, chỉ để một bóng đen biến mất cực nhanh trong đêm đen.
Kim đồng hồ chỉ hướng giờ, trong sân trường yên tĩnh dường như dường như nhiều thêm một âm thanh hư hư ảo ảo, một tiếng “ầm”, như là vật nặng rơi từ cao xuống, một phút , rơi xuống đất một nữa.
Lúc Kỳ Minh và Tống Côn Lãng chạy tới lầu học viện Điện ảnh trung tâm, đúng lúc thấy quỷ nhảy lầu nhảy từ lầu xuống thứ hai, m.á.u tươi đầm đìa đất, thấy mà giật .
Quỷ nhảy lầu cứ như thấy sự tồn tại của Kỳ Minh và Tống Côn Lãng, khó khăn bò dậy từ đất, chống bả vai dính m.á.u tiếp tục trở tầng thượng, Kỳ Minh mở miệng gọi nó : “Hê, còn nhớ ?”
Bước chân lảo đảo của quỷ nhảy lầu chợt ngừng , thể đầu sang, như là đang Kỳ Minh, như là nghi ngờ đầy .
Kỳ Minh mang nhang đèn và vàng mã tới cho quỷ nhảy lầu, xổm xuống đốt cho quỷ nhảy lầu. Khói xanh gió cũng tự động bốc cao, quanh quẩn bên quỷ nhảy lầu, vài quỷ nhảy lầu hấp thu.
Hoạc là do lấy sức mạnh từ bên trong khói xanh, hoặc là do xác định Kỳ Minh vô hại, màu m.á.u quỷ nhảy lầu từ từ rút , cái đầu m.á.u tươi đầm đìa, sọ não vỡ toang cũng khôi phục nguyên dạng.
Đây là một trẻ tuổi ngũ quan thanh tú, nếu như bỏ qua sự tái nhợt như giấy nến mặt , thoạt cũng là một thanh niên tràn trề sức trẻ.
Thanh niên chào hỏi Kỳ Minh: “Chào , chúng từng gặp ở nơi nào hả?” Lúc , hai bên má còn lộ hai má lúm đồng tiền.
mà hiển nhiên quên mất chuyện tối hôm qua gặp mặt Kỳ Minh.
Cũng ngoài suy đoán của Kỳ Minh, dùng thái độ thiện trò chuyện với thanh niên mấy câu. Càng mặt thanh niên càng lộ vẻ mê mang, cho đến khi Kỳ Minh hỏi : “Tại ở chỗ ?” thì vẻ mặt của thanh niên cứng .
Thanh niên tại chỗ sững sờ lâu, cứ như đang ở trong cuộc họp, là ai? Tại ở đây?
Từng vấn đề vang khắp trong đầu thanh niên, mãi lâu cách nào câu trả lời.
Bỗng nhiên thanh niên như bắt cái gì đó trong trong trí nhớ mơ hồ, bỗng nhiên hét toáng lên, biểu cảm mặt trở nên vặn vẹo trong chớp mắt, ngập tràn vẻ sợ hãi.
Trước mặt như đang một , vươn tay đẩy , trong miệng cứ kêu liên hồi: “Liên Á Thư, chạy mau! Chạy mau !”
Anh chỉ còn nhớ những lời , cứ như lún sâu trong vũng bùn , làm thế nào cũng cách thoát .
Tống Côn Lãng tiến lên, bắt cổ tay của thanh niên , cũng làm gì mà thanh niên dần dần tỉnh táo .
Anh mờ mịt xung quanh, khôi phục trạng thái gì hết.
Ánh mắt Kỳ Minh khôi phục sự phức tạp, tại thanh niên chấp niệm ở chỗ . Vào giây phút cuối cùng của cuộc sống, vẫn để cho Liên Á Thư chạy trốn, nhưng cho đến c.h.ế.t cũng thấy Liên Á Thư an .
An nguy của Liên Á Thư trở thành chấp niệm của thanh niên, hóa thành quỷ, quên mất tất cả lúc còn sống, mỗi ngày lặp cách c.h.ế.t của lúc giờ.
“Liên Á Thư còn sống, đang sống .” Giọng của Kỳ Minh trì trệ, gió đêm đưa tai thanh niên.
Ánh mắt thanh niên bỗng nhiên rơi lên mặt Kỳ Minh, Kỳ Minh chằm chằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-103-chay-roi-2.html.]
Kỳ Minh trịnh trọng : “Thật đấy, còn sống.”
Dứt lời, Kỳ Minh thấy thanh niên từ từ nở nụ , bóng dần dần tiêu tán quầng sáng vàng của ánh đèn.
Anh hóa thành cát bụi, hướng về một thế giới khác giống như chấp niệm của .
Kỳ Minh cũng rời ngay lập tức, khi đưa mắt bóng dáng thanh niên biến mất, vẫn tại chỗ hồi lâu.
Tống Côn Lãng tiến lên, khoác lên vai Kỳ Minh: “Em cũng lừa .”
Quả thật Liên Á Thư còn sống, chỉ là ai cũng ngã vũng bùn sâu hơn thôi.
Kỳ Minh khẽ gật đầu một cái.
Bóng đêm càng sâu, khi Kỳ Minh và Tống Côn Lãng rời khỏi học viện Điện ảnh cũng trở về nhà, một một quỷ tới công xưởng bỏ hoang.
Công xưởng bỏ hoang, cũng chính là sườn núi nơi Triệu Dần rơi xuống, định giấu tin tức bọn họ .
Ban ngày công xưởng bỏ hoang đủ u ám, đến nửa đêm, công xưởng bỏ hoang là từng đợt gió âm, còn bước thể cảm nhận cảm giác mấy chục đôi mắt vô hình đặt lên , khiến cho rợn cả tóc gáy.
mà Kỳ Minh là khách quen của công xưởng bỏ hoang, trái cũng cảm thấy sợ, một một bước công xưởng bỏ hoang cùng với Tống Côn Lãng.
Gần như khi Kỳ Minh và Tống Côn Lãng bước công xưởng bỏ hoang, lão quỷ mặc đồ Tôn Trung Sơn cũng tiến lên đón, híp mắt với Kỳ Minh: “Sao hôm nay rảnh rỗi tới đây thế?”
Trước Kỳ Minh đốt điện thoại di động cho nhân viên quỷ trong xưởng, bây giờ những con quỷ rảnh rỗi tới nỗi nhàm chán cũng cầm điện thoại xem phim, bây giờ một phần ba đều là hâm mộ của Kỳ Minh. Lão quỷ chính là một trong đó, bây giờ còn ỷ quan hệ của và Kỳ Minh nhất, lúc Kỳ Minh ở đây ký tên, mỗi trở công xưởng bỏ hoang đều trò chuyện với lão một phen.
Chính bởi vì lão quỷ cũng đu idol, nên thời gian Kỳ Minh bề bộn nhiều việc, cũng chuẩn tinh thần một thời gian dài gặp Kỳ Minh, ngờ Kỳ Minh nhín chút thời gian trong lúc bận rộn để đến thăm bọn họ.
Kỳ Minh hành động thuần thục đốt nhang đèn vàng mã, đốt tiền vàng xong thì dùng giọng trịnh trọng : “Gặp một chuyện, tìm ngài hỏi một chút.”
Lần đầu tiên lão quỷ thấy Kỳ Minh dùng giọng nghiêm túc như để chuyện với , lập tức đổi thái độ đoan chính, nghiêm mặt : “Cậu .”
Kỳ Minh: “Tôi bên lòng đất của công xưởng một tòa cổ mộ ngàn năm, tiền bối, ông chuyện ?”
Lão quỷ: “Quả thật một tòa cổ mộ. Năm đó khi công xưởng xảy vụ nổ, âm khí trong cổ mộ tràn , những lão quỷ chúng đây mới thể sinh tồn ở nơi .”
Điều đúng là giống với hồ sơ của Bộ Đặc Quản.
Kỳ Minh hỏi: “Tiền bối, ngài trong cổ mộ thứ gì lợi hại ?”
Lão quỷ: “Không .”
“Vào sáng sớm hai mươi mấy năm , vật đó chui trong thể một và chạy cùng đó .”