Đã 5 năm , đầu tiên ông hỏi bao nhiêu.
“Trương tổng.” Tôi đầu , “Muộn .”
Tôi bước khỏi văn phòng, về chỗ .
Trong văn phòng im phăng phắc.
Mọi đều đang .
Tiểu Trần rón rén chạy tới.
“Chị ơi, chị định thật ?”
“Ừ.”
“Chị ạ?”
“Một công ty khác.”
Mắt cô đỏ lên: “Chị ơi, em nỡ xa chị.”
Tôi vỗ vai cô : “Sau cơ hội, chúng vẫn thể gặp .”
Buổi chiều, HR gọi chuyện.
“Tiểu Diệp, thấy đơn xin nghỉ việc của cô . Cô tiện rõ lý do nghỉ việc ?”
“Vì sự phát triển cá nhân ạ.”
“Công ty điểm nào làm ?”
Tôi chị , suy nghĩ một lát.
“Dạ .”
Chị gật đầu, hỏi thêm nữa.
Chập tối, Trương tổng đến tìm .
“Tiểu Diệp, ngày mai sẽ giúp cô xin tăng lương, tăng lên 12.000, cô thấy thế nào?”
12.000.
Tôi suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Công ty mới trả 18.000, ông trả 12.000 mà cứ làm như là ơn huệ lớn lao lắm.
“Cảm ơn Trương tổng.” Tôi , “ quyết định .”
Sắc mặt ông khó coi.
“Tiểu Diệp, cô tìm chỗ mới ?”
“Phải.”
“Lương cao hơn ở đây?”
“Phải.”
Ông im lặng vài giây.
“Bao nhiêu?”
Tôi trả lời.
Buổi tối về nhà, mở file tài liệu đó .
Viết xuống:
“Ngày 28 tháng 10 năm 2024. Nộp đơn xin nghỉ việc. Trương tổng ngỏ ý giữ , hứa tăng lương lên 12.000. Tôi từ chối.”
Lưu .
Những ngày tiếp theo, Trương tổng ngày nào cũng đến tìm .
Ngày thứ nhất.
“Tiểu Diệp, xin công ty , tăng lên 13.000, thấy ?”
“Không cần , cảm ơn ông.”
Ngày thứ hai.
“Tiểu Diệp, công ty đồng ý thăng chức cho cô, cô sẽ là tổ trưởng tổ hệ thống, thấy ?”
“Không cần , cảm ơn ông.”
Ngày thứ ba.
“Tiểu Diệp, công ty cấp cổ phiếu cho cô, 5000 cổ phiếu, thấy ?”
Tôi cuối cùng nhịn nữa.
“Trương tổng.” Tôi , “5 năm qua, mỗi đề nghị tăng lương, ông đều bảo chờ đến sang năm. Bây giờ sắp , ông đưa mỗi ngày một phương án.”
Ông sững sờ.
“Tại lúc còn ở đây, ông bao giờ cảm thấy xứng đáng với những thứ ?”
Ông há miệng nhưng nên lời.
“Bây giờ ông đưa những thứ vì ông thấy giá trị, mà là vì ông sợ làm việc.”
“Tôi sai ?” Tôi ông, “Nếu là ông, cũng sẽ làm . vấn đề là, ông. Tôi là đối xử như một tờ giấy ghi chú suốt 5 năm qua.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/xin-loi-toi-khong-hau-ha-nua/chuong-5.html.]
Mặt ông đỏ bừng lên.
“Tiểu Diệp, cô thể như ? Công ty đối với cô...”
“Công ty đối với thế nào, trong lòng tự hiểu rõ.” Tôi ngắt lời ông, “Trương tổng, quyết định nghỉ việc của sẽ đổi. Phiền ông phê duyệt đơn cho .”
Ông đó .
Tôi cũng ông.
Cuối cùng, ông bỏ .
Ngày thứ tư, ông đến tìm nữa.
Chu Linh đến.
“Chị Diệp, chị định thật ạ?”
Tôi ngẩng đầu cô , lời nào.
“Cái đó...” Cô chút tự nhiên, “Mấy việc đó của em, làm đây?”
“Tự em mà học.”
“ em học nổi...”
“Sổ tay vận hành từ trang 32 đến trang 78 hướng dẫn chi tiết đấy.”
Cô ngẩn .
“Chị Diệp, chị như ?”
“Như là như thế nào?”
“Em cứ tưởng quan hệ giữa chị em lắm chứ...”
“Chu Linh.” Tôi ngắt lời cô , “Cô cảm thấy quan hệ giữa chúng là vì suốt 3 năm qua, giúp cô giải quyết 437 vấn đề, sửa cho cô 37 bản phương án, và cô trả lời vô câu hỏi kỹ thuật mặt khách hàng.”
Sắc mặt cô trắng bệch.
“Tôi sẽ còn ai giúp cô nữa.” Tôi , “Đó là sự thật, chứ thành kiến gì với cô.”
Cô đó, gì thêm.
Cuối cùng, cô rời .
Tiểu Trần bên cạnh thầm.
“Chị ơi, chị ngầu quá mất.”
“Chị chỉ sự thật thôi.”
Buổi chiều, HR đến tìm .
“Tiểu Diệp, Trương tổng bảo hỏi cô xem thể kéo dài thời gian bàn giao ? Ở thêm hai tháng nữa ?”
“Không .” Tôi , “Luật lao động quy định là 30 ngày, thông báo 30 ngày .”
“ còn 3 cái hệ thống đó...”
“Tôi sẽ chuẩn xong các tài liệu cơ bản trong vòng 30 ngày.”
“Tài liệu cơ bản?” Chị nhíu mày, “Vậy còn những phần phức tạp thì ?”
“Những phần phức tạp cần nhân viên chuyên môn đến học hỏi.” Tôi chị , “Đề nghị công ty sớm tuyển .”
Chị há miệng nhưng thốt nên lời.
Buổi tối, Trương tổng gọi văn phòng.
Lần , thái độ của ông đổi.
Không còn là níu kéo nữa, mà là...
“Tiểu Diệp, cô thì đống việc ai làm? Cô nghĩ cho tập thể ?”
Tôi ông.
“Trương tổng, ông cái gì cơ?”
“Tôi là cô nghĩ cho tập thể ?” Giọng ông chút gay gắt, “Một cô gánh 3 hệ thống, là , tập thể làm ?”
Tôi .
“Trương tổng, làm 5 năm, năm nào cũng nhắc nhở ông rằng 3 hệ thống cần chia sẻ. Ông thế nào nhỉ?”
Ông sững sờ.
“Ông : ‘Một cô là đủ , cần làm phiền khác’.”
Sắc mặt ông biến đổi.
“Bây giờ ông hỏi nghĩ cho tập thể .” Tôi dậy, “Tôi nghĩ. ông thì .”
“Tiểu Diệp!”
“Trương tổng, việc nghỉ việc là quyền lợi chính đáng.” Tôi ông, “Nếu ông cảm thấy sự của ảnh hưởng lớn đến tập thể, điều đó chứng tỏ giá trị của lớn. 5 năm qua, ông bao giờ trao cho đãi ngộ tương xứng.”
Ông há miệng.
“Vì , làm ơn đừng dùng tập thể để đạo đức giả với .”
Tôi bước khỏi văn phòng.
Phía , ông đuổi theo nữa.