Rất nhanh, Vinh Hạc Niên bảo Sâm Dữ đưa Thư Dao về căn hộ, chiếc xe liền nổ máy rời . Thư Dao tại chỗ theo hướng chiếc xe khuất bóng một lúc mới lên lầu.
Trước khi rời , Vinh Hạc Niên nhận điện thoại của Tống Du Châu, liền nhạt giọng dặn Sâm Dữ: "Đến chỗ Tống Du Châu."
Chưa đầy một tiếng , Vinh Hạc Niên xuất hiện tại một hộp đêm của Tống Du Châu. Vừa trong, thẳng đến căn phòng VIP mà Tống Du Châu thường dùng.
Trong phòng vài . Tống Du Châu đang uể oải ghế sofa, mấy tên thuộc hạ của đang ấn đầu một đàn ông bắt quỳ rạp đất.
Người đàn ông chính là kẻ dâng hoa "cầu hôn" Thư Dao tại bữa tiệc ban nãy. Lúc , mặt mũi đ.á.n.h bầm dập tím tái, hình dáng ban đầu nữa.
"Hạc Niên, đến ." Tống Du Châu thấy
Vinh Hạc Niên bước tới liền thuận miệng cất lời: "Tên cứng miệng lắm, cạy ít thông tin lắm."
"Hắn khai là nhận tiền của một lạ, nhưng cụ thể là ai thì ." Tống Du Châu , khựng một chút tiếp tục phân tích: "Chúng điều tra qua tên , đúng là một kẻ vô danh tiểu , lẽ những gì khai là sự thật. , điều thú vị là làm ăn từ Tây Thành về, cho nên nghi ngờ trả tiền chính là đó ở Tây Thành."
Vinh Hạc Niên xuống chiếc ghế sofa ngay đối diện gã đàn ông, sắc mặt sầm xuống. Gã đàn ông ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của Vinh Hạc Niên, cả lập tức run lên bần bật.
Hắn cảm thấy khó thở như đang lăng trì, đặc biệt là khi Vinh Hạc Niên lạnh lùng mở miệng: "Mày cô là phụ nữ của tao ?"
"Xin... xin , xin ngài... cho một cơ hội." Gã đàn ông bắt đầu van xin, lúc chuyện động vết thương mặt khiến đau đớn vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-799-den-tu-tay-thanh.html.]
Hắn quả thực chỉ là một con thí. Hắn nhận một tin nhắn lạ, đó chuyển cho một khoản tiền hời, bảo theo đuổi Thư Dao ở nơi công cộng để khiến cô khó xử. Sớm sẽ đụng Diêm vương thế , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám nhận. Bây giờ chỉ cầu mong thể giữ cái mạng rời khỏi đây.
"Bây giờ tính ?" Tống Du Châu nhấp một ngụm rượu, híp mắt hỏi.
Vinh Hạc Niên cũng cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, nhàn nhạt : "Thả ."
Nghe lời xá tội của Vinh Hạc Niên, gã đàn ông mừng rỡ đến phát , đôi chân mềm nhũn suýt chút nữa dậy nổi.
Tống Du Châu cũng lười để ý đến loại rác rưởi , hiệu cho thuộc hạ lôi ngoài, thèm thêm một cái.
"Không ở Tây Thành ý gì nữa?" Sau khi gã lôi , Tống Du Châu hỏi thẳng. Anh rõ về đoạn tình cảm đầu tiên của Vinh Hạc Niên. Nếu gã tay sai đến từ Tây Thành, thể là do " đó" nhúng tay .
Vinh Hạc Niên đáp, Tống Du Châu tiếp: "Người đó đúng là vẫn như xưa, làm việc gì cũng bao giờ mặt trực tiếp, cứ úp úp mở mở."
"Hạc Niên, thật , cảm giác của thời niên thiếu đó... vẫn còn chứ?" Tống Du Châu đột nhiên hỏi.
Vinh Hạc Niên liếc , trả lời thẳng mà hỏi ngược : "Bao nhiêu năm trôi qua , cũng sắp nhớ rõ nữa."
Thực chỉ nhớ lúc đó hai từng chính thức ở bên , chỉ chút thiện cảm, nhưng mới phát hiện thực sự hề hợp!
"Cũng đúng, cô vẫn luôn bặt vô âm tín, bây giờ làm trò là tính làm gì? Cậu nghĩ như là nhất." Tống Du Châu thở phào nhẹ nhõm. Xem Thư Dao "thượng vị" thành công , đáng tiếc là cô vẫn còn một ông chồng thực vật cần xử lý.