Nghe Tấn Triệt , Tôn Ninh giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Sự kinh ngạc vì quen Lệ Vũ, mà là vì dám thẳng thắn thừa nhận điều đó.
Cô với ánh mắt dò xét, đôi môi mấp máy: "Anh và cô ... rốt cuộc hai quen thế nào?"
"Trần Lệ Vũ từng làm việc tại studio của vài năm . Khi đó, cô là quản lý của ." Tấn Triệt thở dài một tiếng, dáng vẻ đầy mệt mỏi như khơi vết thương cũ.
"Anh ... cô là quản lý của ?" Tôn Ninh sững sờ. Những mảnh ghép từ câu chuyện đau thương của Lệ Vũ lập tức ùa về trong tâm trí cô. Chẳng lẽ... "tên khốn" tàn nhẫn mà cô từng căm ghét khi kể, chính là đàn ông đang mặt ?
Nếu , cô vô tình trở thành thứ ba chen chân cuộc tình của khác mà hề ?
"Tại đây bao giờ nhắc đến chuyện ?" Tôn Ninh cảm thấy cổ họng khô khốc, gương mặt nóng bừng vì bối rối.
"Bởi vì... đó chẳng là chuyện gì đáng tự hào cả. Nếu vì sợ em hiểu lầm mối quan hệ giữa và cô , định chôn vùi nó mãi mãi." Tấn Triệt nở nụ gượng gạo, tiếp tục diễn vai nạn nhân: "Ninh Ninh, em ? Hôm nay khi em kết bạn với cô , tim như ném vạc dầu sôi . Anh sợ cô dùng những chiêu trò cũ với em. Anh vất vả mới thoát khỏi bóng tối quá khứ, thực sự sợ..."
Nhìn vẻ mặt khổ sở của Tấn Triệt, lòng Tôn Ninh càng thêm rối bời. Dựa theo lời , dường như một sự thật khác đang che giấu?
"Rốt cuộc xảy chuyện gì?" Cô khẽ nhíu mày, thẳng mắt : "Giữa và cô ân oán gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-652-mot-phien-ban-khac.html.]
"Đừng lo lắng quá." Tấn Triệt vươn tay ôm nhẹ Tôn Ninh lòng, giọng trầm ấm đầy trấn an: "Đã đến đây , nhất định sẽ giải thích rõ ràng để em hiểu. Anh cấm em kết bạn, chỉ sợ em quá thuần khiết nên lừa gạt, đó mới là lý do lo lắng như ..."
Hắn hít một sâu, bắt đầu thêu dệt câu chuyện: "Khi gặp Trần Lệ Vũ, mới chỉ là một sinh viên nghiệp, tình cờ bước chân giới giải trí. Lúc đó nghĩ thật may mắn vì ngay khi mắt đóng phim b.o.m tấn, hợp tác với những đạo diễn và ngôi lớn. Dù chỉ là vai phụ nhưng cũng chút tiếng tăm. Khi quản lý, một bươn chải giữa giới showbiz đầy cạm bẫy."
Tấn Triệt dừng một chút để quan sát sắc mặt Tôn Ninh tiếp tục: "Sau đó, tại một bữa tiệc, giới thiệu với Trần Lệ Vũ. Lúc đó chỉ là lính mới, còn cô là một quản lý lừng lẫy trong giới. Lần đầu gặp, khép nép để lấy lòng cô ."
"Ban đầu nghĩ một tầm thường như sẽ lọt mắt xanh của đại quản lý như cô , nhưng thật bất ngờ, ngay ngày hôm cô liên lạc và dẫn dắt . Em lúc đó hạnh phúc thế nào ? Anh cảm thấy ông trời thật ưu ái ." Tấn Triệt cay đắng: "Thú thật, thời gian đầu cô đối xử với , dốc lực tìm kiếm tài nguyên nhất cho . Thậm chí vì tranh hợp đồng quảng cáo cho mà cô uống rượu đến mức xuất huyết dày. Lúc đó thực sự coi cô là ân nhân, là thầy vĩ đại. Sau khi danh tiếng tăng cao và lập studio riêng, để báo đáp, chuyển nhượng 30% cổ phần cho cô , hy vọng hai sẽ cùng tiến cùng lui."
" ngờ, lòng tham và hành động của cô ngày càng quá quắt." Giọng Tấn Triệt trở nên nghẹn ngào: "Vì thêm tài nguyên, cô bắt đầu sắp đặt đủ loại tiệc tùng cho với những phú bà lớn tuổi, ép tiếp rượu và làm họ vui lòng. Cô liên tục cảnh báo đắc tội với họ. Em ghê tởm đến mức nào ? Anh cầu xin cô dừng , nhưng cô đó là 'ân nhân', bắt ' điều'."
"Cảm giác lúc đó của ... chẳng khác nào một món hàng đem mua bán, phán xét và soi mói." Hắn thở dài não nề: "Đó là quãng thời gian đen tối mà bao giờ nhắc ..."
"Vậy đó thì ?" Tôn Ninh hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt.
Lời kể của Tấn Triệt và Trần Lệ Vũ trái ngược như nước với lửa. Một phản bội đến mức suýt mất mạng, một ép làm "trai bao" cho phú bà. Cô rốt cuộc nên tin ai?
"Sau ..." Gương mặt Tấn Triệt thoáng hiện vẻ u uất cực độ. Hắn ngập ngừng lâu khi thốt : "Sau , mối quan hệ giữa và cô ngày càng tệ . Em đấy, trong cái nghề , mối quan hệ giữa nghệ sĩ và quản lý vốn dĩ nhạy cảm..."