Vào Ngày Huỷ Hôn Tên Chú Khốn Nạn Véo Eo Anh Đòi Dụ Dỗ -Thẩm Kim An &Trì Ngạn Chu - Chương 592: Chỉ Là Đùa Thôi

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:25:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Cẩn An lúc hổ đến mức tìm một cái lỗ để chui xuống. Cô vội vàng huých nhẹ cánh tay Trì Yến Chu, giọng khẩn khoản: "A Chu... tránh một chút , bác sĩ sắp khám , để họ thấy cảnh thì mặt mũi em để nữa..."

"Anh cũng tránh lắm chứ." Trì Yến Chu dáng vẻ cuống cuồng, đôi má đỏ hồng như trái đào chín của cô mà lòng thầm đắc ý. Anh nhận hề bài xích sự gần gũi , thế là m.á.u trêu chọc nổi lên. Anh cố tình trưng vẻ mặt bất lực: " thực sự cử động nổi..."

"Hả? Sao cơ?" Vẻ mặt Cẩn An lập tức biến sắc, cô quên bẵng sự ngại ngùng mà bằng nỗi lo lắng tột độ: "Anh thấy khỏe ở ? Để em gọi bác sĩ ngay!"

Trong cơn hốt hoảng, Cẩn An vươn định ấn nút gọi y tá ở đầu giường. vì quá vội vàng, chân cô vấp mép chăn, cả mất đà ngã nhào, đè sầm lên lồng n.g.ự.c Trì Yến Chu.

Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát từ cổ họng vị tổng tài. Dù Cẩn An khá nhẹ cân, nhưng cú va chạm bất ngờ đúng vùng bụng đang viêm khiến Trì Yến Chu tối sầm mặt mũi.

"Trời ơi! Em xin !" Cẩn An cuống quýt, gương mặt tái mét vì sợ hãi: "Tối qua vẫn mà, giờ đau thế ? Có bệnh tình nặng thêm ?"

"Dậy... dậy ..." Trì Yến Chu thều thào. Cả đêm cô "khóa chặt", giờ thêm một cú "trời giáng", tê dại đến mức mất cảm giác.

"Không , em gọi bác sĩ..."

"Không... cần !" Trì Yến Chu vội vàng giữ tay cô . Thấy cô sắp phát vì lo lắng, đành thở dài: "Tình trạng của bây giờ, bác sĩ đến cũng vô dụng. Không ai cứu nổi ."

"Sao thể như thế ?" Cẩn An sợ đến mức chân tay bủn rủn. Cô nhớ lời dặn của Phương Thành về tiền sử bệnh nặng của , lòng đau như cắt: "Chẳng lẽ... tái phát nặng hơn ? Tất cả là tại em, giá như em kéo ăn vỉa hè..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-592-chi-la-dua-thoi.html.]

Thấy cô bắt đầu tự trách và nước mắt chực trào, Trì Yến Chu đành lòng đùa tiếp. Anh vội vàng giải thích: "Không liên quan đến bệnh tật gì cả. Tại em cả đêm đè lên như bạch tuộc, giờ bồi thêm một cú ngã , cả tê cứng hết . Gọi bác sĩ đến để họ cho ?"

Trì Yến Chu nhẹ nhàng đẩy Cẩn An , gương mặt đỏ lên vì ngượng ngùng: "Em định... dậy mới chuyện tiếp ?"

Lúc Cẩn An mới bừng tỉnh, nhận tư thế của đang vô cùng "ám ". Cô vội vàng bật dậy như lò xo, cuống cuồng chỉnh mái tóc rối bời, chôn chân bên cạnh giường, dám ngước lên .

"Cái đó... em xin . Em nhớ rõ là ngủ ở mép giường mà, hiểu ..."

"Em thật ?" Trì Yến Chu nhịn mà trêu: "Đêm qua em mộng du đấy. Em chứng bệnh ? Em cứ thế mà leo lên giường, còn ôm chặt nữa."

"Mộng du?!" Cẩn An sững sờ, mặt hết đỏ trắng. Cô lắp bắp: "Không thể nào... em bao giờ như thế cả."

"Vậy thì em cẩn thận đấy," Trì Yến Chu nghiêm túc như thật. "Mộng du chuyện nhỏ , lỡ đêm nào em 'leo' nhầm giường khác thì ?"

"Em... em xin ." Cẩn An hổ đến mức chỉ biến mất khỏi trái đất. "Anh thấy đỡ hơn ? Có cần em xoa bóp cho ?"

"Thôi , đùa đấy." Thấy cô cứ liên tục cúi đầu xin với vẻ mặt hối hận khôn nguôi, Trì Yến Chu nỡ lừa cô thêm nữa. Anh liếc cô, giọng điệu dịu : "Đêm qua em mộng du. Anh thấy em ngủ gục bên giường khổ sở quá nên mới bế em lên cùng. thực sự ngờ... lúc ngủ em 'nhiệt tình' đến thế."

"Anh...!" Cẩn An xong, cơn tội biến mất sạch sành sanh, đó là sự tức giận bùng nổ. Cô siết chặt nắm đấm, nghiến răng cái bản mặt đang đắc ý của . Nếu là bệnh nhân đang viện, cô thề sẽ cho thế nào là "lễ độ".

Vừa lúc Trì Yến Chu định mở miệng giải thích thêm thì tiếng gõ cửa vang lên. Bác sĩ bước tiến hành kiểm tra định kỳ. Sau một hồi thăm khám, ông khẽ gật đầu hài lòng: "Tiến triển , cơn viêm dịu nhiều."

Loading...