Uyển Nguyệt ngờ nhanh như nhận điện thoại của Thẩm Loan, còn mời cô tham gia tiệc mừng đỗ đại học của : "Vậy với Hứa Thanh Lăng và Phùng Bác ?"
Thẩm Loan dựa đầu giường: "Chưa... Cậu là đầu tiên gọi điện thông báo đấy."
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Uyển Nguyệt cảm thấy tai nóng, giọng cũng mềm mại: "Vậy... Mình lát nữa sẽ với hai bọn họ."
Thẩm Loan vốn dĩ định mời Hứa Thanh Lăng, Uyển Nguyệt như cũng cảm thấy cả, : "Được. Vậy làm phiền thông báo cho bọn họ nhé."
Buổi tối khi Uyển Nguyệt đến siêu thị nhà họ Hứa, Hứa Thanh Lăng ở nhà, là em trai cô đang trông cửa hàng.
"Chị em ?"
Hứa Tuấn Văn bố bắt về trông cửa hàng, tâm trạng vô cùng tệ, Uyển Nguyệt hỏi đến chị , lập tức giọng : "Đi làm thêm ."
"Đi làm thêm? Làm thêm cái gì?"
"Em ."
"Nhà em buôn bán bận như , chị em còn làm thêm nữa?"
"Ối!" Nói đến chuyện , Hứa Tuấn Văn liền hết chỗ : "Bố em chịu cho chị tiền sinh hoạt đại học, chị tự kiếm tiền sinh hoạt đấy!"
"Nếu chị em về , em với chị một tiếng, chị tìm chị việc."
"Vậy thôi chị về."
Uyển Nguyệt cúi đầu về, bước chân chút nặng nề. Trước đây những chuyện như làm thêm , Hứa Thanh Lăng thể nhịn mà cho chứ. Cô căn bản là một thể giấu chuyện, vui buồn, đều thể hiện hết ở mặt.
Mấy ngày nay ở nhà cũng buồn chán, mỗi ngày đều đang dạy kèm cho em gái đang học lớp 10. Cô còn tìm Hứa Thanh Lăng chơi nữa, ngờ cô chạy làm thêm .
Cứ như trong một đêm, Hứa Thanh Lăng loại cô khỏi cuộc sống của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-53.html.]
Uyển Nguyệt cúi đầu , đột nhiên va một bức tường.
Cô ngẩng đầu lên : "Sao về ?"
Ngụy Đông Lai chằm chằm mắt cô , ngoài kinh ngạc thì còn gì khác, gã tặc lưỡi một tiếng, chút vui: "Sao? Không về ?"
Uyển Nguyệt liếc gã một cái: "Tôi !"
Ngụy Đông Lai lúc mới thoải mái, ghé sát mặt cô , trái : "Mới một ngày thôi mà đen như hả?"
Uyển Nguyệt ngửi thấy mùi sữa tắm cổ gã, mặt nóng lên, dùng sức đẩy gã một cái: "Cần quản hả?!"
Ngụy Đông Lai hì hì: "Không , thích da đen."
Uyển Nguyệt mặt mày lạnh tanh, cảm thấy một việc nhất định rõ ràng: "Ngụy Đông Lai, đừng tưởng rằng bố bỏ tiền cho học đại học thì bán cho nhà ! Tôi , nghiệp đại học sẽ trả tiền cho bố ."
Vẻ mặt của Ngụy Đông Lai trong màn đêm lộ vài phần âm trầm, gã tặc lưỡi, cố gắng nặn một nụ : "Ai cô bán cho nhà chứ! Là cứ thích cô ? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, thôi cũng sai hả?"
Liếc khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng cứng của Uyển Nguyệt, gã vội chuyển chủ đề: "Vừa nãy tìm con bạn của cô đấy hả?"
Uyển Nguyệt ừ một tiếng, kể cho gã chuyện Hứa Thanh Lăng làm thêm: "Ngụy Đông Lai, xem hè nên tìm một công việc làm ?"
Ngụy Đông Lai khẩy một tiếng: "Con gái ngoài thì làm công việc gì chứ? Không sờ n.g.ự.c thì cũng sờ đùi. Nếu cô làm, chi bằng đến làm bà chủ cho , giao hết sổ sách của công ty cho cô quản."
"Đồ ch.ó má! Lười chuyện với !" Uyển Nguyệt bịt tai chạy mất.
Hứa Thanh Lăng mất trọn ba ngày mới thành xong bộ phần chữ. Mảng màu lớn bên chỗ của Tào Tư Thanh phủ kín 2/3.
Lỗ Minh và thầy Lý dám để hai cô gái nhỏ leo lên giàn giáo, các bức tường cao hơn đều do hai họ tự làm. Hứa Thanh Lăng chủ động xung phong làm một công việc tỉ mỉ và vẽ đường viền.