Tống Vãn chẳng hề bận tâm về sự xuất hiện của Tùy Phong, thậm chí chẳng thèm mà chỉ quả quyết đưa tay, cởi bỏ... thắt lưng của ...
Tùy Phong thấy đồng t.ử run lên, đó như thấy ma vội nhắm nghiền mắt , khi Tống Vãn cởi xong đai lưng, trút bỏ áo ngoài thì biến mất tăm.
Quân Cửu Thần thấy động tĩnh phía cùng với tiếng y phục rơi xuống, dường như cũng nhận điều gì: “Tống Vãn, ngươi làm gì!”
Tống Vãn bóng lưng vẫn bất động mắt, tính cứng đầu chịu thua ai trào dâng trong nàng: “Tất nhiên là thành cái mà Vương gia gọi là “kỹ xảo vô vị”!”
Quân Cửu Thần thì như đang c.ắ.n răng, : “Tống Vãn, vì cứu Tống Dịch chuyện gì ngươi cũng dám làm !”
Giọng quật cường của Tống Vãn vang lên lưng : “! Chỉ cần thể cứu phụ , thể và cả mạng sống … từ giờ trở đều thuộc về vương gia!”
Quân Cửu Thần nàng đáp “” thì giận đến phát điện: “Tống đại tiểu thư dựa gì mà cho rằng… ngươi dâng hiến thì bổn vương nhất định sẽ nhận!”
Tống Vãn hề dừng tay, tiếp tục trút bỏ váy áo cho đến khi chỉ còn chiếc khố trắng và một chiếc yếm đỏ rực. Nàng cố khống chế thể nhịn run rẩy, cố bình tĩnh : “Nếu như , vương gia dám đầu ? Vương gia… đang sợ gì?”
Nàng cũng lòng kiêu hãnh và tự tôn của nhưng sự sinh t.ử của phụ những thứ còn quan trọng nữa. Lúc nàng chỉ thể đ.á.n.h cược trong lòng vẫn còn nàng, đoạn ký ức nàng quên giờ là lợi thế lớn nhất của nàng.
Lần đầu tiên Quân Cửu Thần thấy chán ghét thính lực quá của . Ngay cả trong đêm mưa thế , vẫn thể thấy tiếng y phục lượt rơi xuống lưng, sự run rẩy, khuất nhục, và… sợ hãi… che giấu trong giọng của nàng.
Hắn một kiêu ngạo như nàng những lời và làm đến nước thì khó khăn đến nhường nào.
Rõ ràng… Hắn cũng đang cố ý làm khó nàng. … khi tận mắt thấy nàng tự hạ như , hề thỏa mãn như tưởng tượng, ngược những ngón tay với khớp xương nổi rõ đang siết chặt đến trắng bệch, móng tay như khảm sâu lòng bàn tay.
Dường như nhờ đến nỗi đau từ lòng bàn tay mới thể cảnh tỉnh , khiến cố nén đau lòng, tiếp tục dùng giọng điệu cứng rắn nặn một chữ “Cút!” như chỉ sợ thêm một chữ nữa thì bản sẽ nhịn mà , ôm nàng lòng, xoa dịu nỗi sợ hãi của nàng.
tâm tư quá hỗn loạn đến nỗi hề nhận móng tay cắm sâu lòng bàn tay khiến m.á.u ứa nhỏ giọt xuống đất. Những vết m.á.u rơi mắt Tống Vãn vẫn đang chằm chằm bóng lưng bất động như núi mắt, gần như tuyệt vọng khi câu: “Cút”
lúc đó bất an và thấp thỏm của nàng cuối cùng cũng lắng xuống vì nàng lẽ… nàng thắng cược .
cũng giống Quân Cửu Thần, thắng lợi nhờ chọc tức và ép buộc đối phương khiến Tống Vãn thấy vui mừng chút nào vì vết m.á.u hiểu làm lòng nàng đau nhói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-215-han-thua-roi.html.]
Vì nàng thể thừa nhận, dù bản quên nhưng trong thời gian trở thành Giang Vãn Kiều… nàng cuối cùng… cũng động lòng với .
Dù hôm nay bề ngoài là Quân Cửu Thần đang bức bách nàng, nhưng thật chính nàng đang ép buộc .
Tống Vãn nghĩ kiềm bước lên một bước, từ phía nhẹ nhàng ôm lấy thể cao lớn vẫn luôn lưng với , giọng cũng còn hùng hổ như : “Ban nãy vương gia hỏi dựa gì ? Giờ trả lời vương gia, dựa sự tin tưởng. Ta tin mà từng yêu nhất định là một đấng nam nhi tình nghĩa.”
“Ta nhất định sẽ điều tra rõ chuyện tín vật tướng phủ và trâm hoa đào mà vương gia nhắc đến để cho vương gia một lời giải thích!”
“Còn về Tống Cửu… Tuy Tống Cửu chỉ lời phụ nhưng ít từng gặp ở Tướng phủ… Nếu … tướng phủ nội gian, giả mạo cũng gì kỳ lạ, đúng ?”
“Cũng như… Tống Nhan… Ta từng tận mắt thấy nàng lén lút gặp riêng Hoài vương ở quán , nàng giờ tìm đủ cách đến bên cạnh Vân Tranh, lẽ nào vương gia cảm thấy đáng nghi ư?”
“Nếu chuyện đúng là vu oan hãm hại thì chẳng vương gia trúng kế của khác khiến kẻ thù thật sự thoát tội ?”
“Xin Vương gia… hãy tin thêm một .”
Quân Cửu Thần xuống hai cổ tay trắng ngần đang ôm chặt lấy , cảm xúc trào dâng trong mắt. Tin nàng thêm một nữa ư? Hắn từng tin nàng và Tống Dịch một trả một cái giá quá đắt.
Giờ … thực sự còn giẫm vết xe đổ ? khi nàng Tống Nhan từng gặp riêng Hoài vương, nhớ đến những gì Tống Nhan làm ở phủ Ninh Viễn Hầu thầm thấy mâu thuẫn. Dù nàng chỉ là một thứ nữ nhỏ bé còn nhỏ tuổi, khả năng làm chuyện lớn như thấp. … lỡ như ... lỡ như thật sự hiểu lầm nàng thì ?
Quân Cửu Thần cuối cùng cũng nhắm mắt , thoáng lộ vẻ bất lực vì bi ai nhận dù chỉ trong ý nghĩ thì cũng thể thêm một câu nào làm tổn thương nàng nữa. Vậy tin tin… thì khác biệt gì?
Quân Cửu Thần trả lời câu hỏi của Tống Vãn, chỉ đưa tay gạt tay nàng thẳng ngoài, từ đầu đến cuối nàng nào: “Khu rừng chướng khí mà ngươi nhắc đến bổn vương từng đến nên nhớ rõ địa hình.”
“Nếu giờ xuất phát thì hai ngày sẽ đến nơi, nếu Tống Dịch thể chống đỡ đến lúc đó… tự cách đưa ông trở về. Giờ thì… mặc y phục , về chờ tin tức.”
Hắn thừa nhận giây phút tận mắt thấy nàng rơi xuống vách núi, nỗi đau đớn trong lòng lấn át hận thù. Khi nàng thể còn sống, niềm vui mừng thầm kín trong lòng cũng vượt qua lòng thù hận với nàng. Vì khi đối diện với nàng, định … sẽ thất bại t.h.ả.m hại.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])