“Không đúng nha, Triệu Khải cõng vợ nó như ? Vợ nó mang thai, bụng to, chắc chắn thể cõng giống như bình thường , nhất là bế, nếu bụng sẽ vô cùng khó chịu.”
Lời thốt , hiện trường bỗng chốc im lặng. Đột nhiên hít sâu một ngụm khí lạnh: “Suỵt, là Triệu Khải đ.á.n.h vợ nó đến sảy t.h.a.i chứ?”
“Ây dô, còn thật sự khả năng ! Tôi tiếng kêu thê t.h.ả.m của cô vợ nhỏ đó nãy, hình như cô đang van xin Triệu Khải nể tình đứa bé mà tha cho cô , đừng đ.á.n.h cô nữa!”
“Chậc chậc chậc, Triệu Khải quả thực là súc sinh mà! Ra tay tàn nhẫn như với một t.h.a.i phụ! Ây, cô vợ nhỏ đó cũng thật đáng thương!”
…
Không bao lâu , nhà họ Triệu đến bệnh viện. Vừa đến cổng lớn khu khám bệnh, Triệu Đình dẫn theo một bác sĩ và y tá đợi ở cổng. Xe dừng , Triệu Đình liền dẫn bác sĩ và y tá đó tiến lên khiêng t.h.i t.h.ể Chu Vệ Hồng xuống, đặt lên xe đẩy của bệnh viện, đó đẩy thẳng nhà xác.
Triệu Khải và Hoàng Lệ Đình ở nhà xác, Triệu Văn Bình theo Triệu Đình về văn phòng của cô . Vừa văn phòng, Triệu Đình nhét mấy tờ giấy tay Triệu Văn Bình, nhỏ giọng : “Giấy chứng t.ử mở xong , là t.ử vong do sảy thai. Lát nữa của nhà tang lễ sẽ tới kéo t.h.i t.h.ể hỏa táng. Người bên nhà tang lễ em cũng dặn dò , đều là quen, sẽ nhiều .”
Triệu Văn Bình lấy xem kỹ một lượt, xem xong nhét tờ giấy túi quần: “Tiểu Đình, vất vả cho em ! Hôm nay em giúp cả một việc lớn, cả nhất định sẽ quên em. , thời gian tới bệnh viện các em bầu viện phó…”
Triệu Đình ngắt lời ông : “Anh cả, chuyện hôm nay ai ngoài là em vui ! Chuyện viện phó, em từng nghĩ tới.”
Triệu Văn Bình một tiếng: “Tiểu Đình, bất luận là thâm niên năng lực, em đều đủ tư cách cạnh tranh chức viện phó! Ha ha, cả vô cùng coi trọng em!” Triệu Văn Bình vỗ vỗ vai Triệu Đình, thấp giọng : “Anh sẽ bảo Văn Sơn giúp đỡ.”
Mắt Triệu Đình sáng lên, nếu hai Triệu Văn Sơn bằng lòng giúp đỡ, chuyện mười phần chắc chín ! Phải rằng cô tuy gọi Triệu Văn Bình và Triệu Văn Sơn là “”, nhưng thực chất bọn họ chỉ là quan hệ em họ, chung quy vẫn cách một tầng. Tết năm ngoái lúc Triệu Văn Sơn về quê, cô từng bóng gió nhắc tới với Triệu Văn Sơn, nhưng Triệu Văn Sơn giả ngốc coi như .
“Vậy em xin cảm ơn cả !”
Triệu Văn Bình ha hả một tiếng: “Cảm ơn cái gì chứ? Chúng là một nhà mà, giúp em chẳng lẽ giúp ngoài ?”
Hai đang trò chuyện, đột nhiên một y tá vội vã đẩy cửa chạy : “Bác sĩ Triệu, , xảy chuyện !”
Y tá đó chính là y tá nãy cùng Triệu Đình xuống đẩy xe, trong lòng Triệu Đình “thịch” một tiếng, vội hỏi: “Chuyện gì ?”
“Có cãi với nhà c.h.ế.t !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-477-su-co-ngoai-y-muon.html.]
Triệu Văn Bình hỏi: “Sao cãi ? Cụ thể là chuyện gì?”
“Cụ thể tình hình thế nào cũng rõ lắm. Chỉ t.h.i t.h.ể của Chu Vệ Hồng đẩy nhà xác, bao lâu nhà xác đẩy một t.h.i t.h.ể nữa, còn nhà theo. Người nhà đó thấy nhà Chu Vệ Hồng thì rõ ràng giật , đó liền tới trò chuyện. Khi c.h.ế.t là Chu Vệ Hồng thì khiếp sợ, đó gì liền cãi với nhà Chu Vệ Hồng.”
Triệu Văn Bình thầm kêu hỏng bét, vội vã chạy đến nhà xác. Triệu Đình cũng vội vàng bám theo. Vừa chạy đến cửa nhà xác thấy tiếng cãi vã truyền từ bên trong.
“Vệ Hồng c.h.ế.t ? Hôm qua em vẫn còn khỏe mạnh ăn cơm cùng em . Sáng nay còn thấy em xe khách về thành phố, cơ thể khỏe mạnh lắm mà!”
“Cô c.h.ế.t do sảy thai, sảy t.h.a.i hiểu ? Sinh con vốn dĩ là dạo một vòng Quỷ Môn Quan, sảy t.h.a.i c.h.ế.t là ?”
“Phì, cho dù là t.ử vong do sảy thai, các lén lút đưa Vệ Hồng đến bệnh viện, tại báo cho em ?”
“Chúng sợ cô thấy sẽ đau lòng. Mẹ cô mất chồng, hai trai nhốt, lúc cô mà thêm tin Vệ Hồng qua đời sẽ trụ nổi mất. Chúng cũng là suy nghĩ cho cô !”
“Nói thì lắm! Vệ Hồng cứ thế c.h.ế.t rõ ràng, các còn báo cho đẻ Vệ Hồng. Cái c.h.ế.t của Vệ Hồng uẩn khúc gì ?”
“Anh ăn hàm hồ cái gì! Bệnh viện đều cấp giấy chứng nhận , còn thể uẩn khúc gì?”
“Hừ, tóm Vệ Hồng bắt buộc đến Vệ Hồng cuối! Nếu cho phép các động t.h.i t.h.ể Vệ Hồng!”
“Mẹ kiếp liên quan ch.ó gì đến ! Cần lo chuyện bao đồng !”
“Hê, còn thật sự liên quan đến chuyện của đấy! Tôi là họ khỏi ngũ phục của Vệ Hồng! Chuyện của em chính là chuyện của , chuyện thật sự quản định !”
Triệu Văn Bình những lời đó, tim chìm xuống tận đáy vực. là sợ cái gì thì cái đó đến, vốn tưởng là chuyện thể sai sót, ngờ xảy sự cố ở đây! Triệu Văn Bình nhỏ giọng hỏi y tá : “Cái là họ của Chu Vệ Hồng đó, ở đây?”
Y tá trả lời: “Bà nội của ốm viện, cấp cứu nửa ngày qua khỏi, sáng nay qua đời , đó liền đẩy đến nhà xác.”
Hóa thật sự là một sự cố ngoài ý . Triệu Văn Bình hít sâu một , về phía họ của Chu Vệ Hồng, vươn tay nở một nụ hiền hòa: “Chào , là họ của Vệ Hồng ? Tôi là bố chồng của Vệ Hồng, tên là Triệu Văn Bình.”
Đưa tay đ.á.n.h mặt , lửa giận mặt họ Chu Vệ Hồng là Chu Vệ Đông tiêu tan một chút, cũng vươn tay bắt tay với Triệu Văn Bình.