“Vâng!”
Tống Kiến Hoa chạy biến thấy bóng dáng nữa.
Tống Chiêu Đệ dở dở , tối muộn thế còn thuê cửa hàng chứ?
là đồ ngốc!
Tống Chiêu Đệ vui vì Tống Kiến Hoa thể nhiệt tình với việc bán quần áo như , bây giờ là thập niên 90, đúng lúc kinh tế đang phát triển với tốc độ cao, đầu óc linh hoạt một chút thì làm gì cũng kiếm tiền.
Nếu Tống Kiến Hoa thể luôn giữ sự nhiệt tình , chừng thực sự thể làm nên chút thành tựu.
Hơn nữa hai chị em thỏa thuận xong, tiền vốn do Tống Chiêu Đệ bỏ , công việc buôn bán giao cho Tống Kiến Hoa, lợi nhuận chia đôi.
Tống Chiêu Đệ lấy chìa khóa đang định mở cửa, eo đột nhiên ôm lấy, đối phương ôm cô thật chặt, thể dán sát , đến một khe hở cũng .
Nếu ngửi thấy mùi hương quen thuộc đó, Tống Chiêu Đệ suýt chút nữa kêu lên .
Cô bất giác nở nụ : “Phó đại ca, về sớm thế.”
“Em về với ? Để bến xe đón em.”
Phó Đông Dương cằn nhằn, thẳng dậy, nhưng một tay vẫn ôm chặt lấy eo cô.
“Em cũng quyết định về đột xuất thôi. Anh là bận rộn, làm gì thời gian đón em?”
Tống Chiêu Đệ cuối cùng cũng mở cửa, hai nhà, cửa đóng , Phó Đông Dương đột nhiên áp sát tới, ép Tống Chiêu Đệ lên cánh cửa, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn của đến quá nhanh và dồn dập, mang theo nhiệt độ như ngọn lửa, dường như hòa quyện thở của cả hai trong cơ thể.
Tống Chiêu Đệ từ chỗ ngây lúc đầu, đến đó chủ động ôm lấy , hùa theo …
Hồi lâu , môi hai mới tách .
Phó Đông Dương vẫn nỡ buông cô , giọng trầm thấp mang theo chút tủi .
“Lâu như gặp em, nhớ em, nhớ em lắm!”
Nghe thấy lời , trái tim Tống Chiêu Đệ mềm nhũn.
“Em cũng nhớ , nhớ nhớ.”
“Hừ!” Phó Đông Dương hừ một tiếng trong mũi, dùng ngón trỏ cạo cạo mũi cô: “Nhớ thật, mà chỉ gọi cho đúng một cuộc điện thoại?”
Sau khi đến Dương Thành, Tống Chiêu Đệ chỉ gọi điện cho Phó Đông Dương ngày đầu tiên, đó hề liên lạc với nữa.
Tống Chiêu Đệ chột : “Ha ha, em ở Dương Thành lạ nước lạ cái, việc nhiều…”
Càng càng thấy chột , cô dứt khoát chuyển chủ đề: “Em mua quà cho , xem ?”
Sắc mặt Phó Đông Dương lúc mới lên: “Quà gì ?”
“Một chiếc thắt lưng.”
Tống Chiêu Đệ buông , vui vẻ phòng lấy chiếc thắt lưng .
Món quà đặt trong một chiếc hộp giấy màu nâu, gói ghém khá mắt.
Mở hộp giấy , bên trong là một chiếc thắt lưng cuộn thành nhiều vòng.
Thắt lưng màu đen, kiểu dáng bình thường nhưng cổ điển, sờ chất liệu cực kỳ .
“Đây là em đặc biệt mua ở Dương Thành, thương hiệu lớn gì, nhưng chất lượng cực kỳ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-361.html.]
Tống Chiêu Đệ cầm chiếc thắt lưng ướm thử vài cái, hỏi Phó Đông Dương: “Thử xem?”
“Ừm.”
Phó Đông Dương gật đầu.
Tống Chiêu Đệ đưa thắt lưng cho , Phó Đông Dương nhận, còn chỉ chỉ eo .
Tống Chiêu Đệ hiểu đàn ông cô tự tay thắt cho , dở dở .
Cô đặt chiếc thắt lưng mới sang một bên, cúi xuống, cởi khóa thắt lưng, lúc rút thắt lưng , vô tình chạm eo .
Phó Đông Dương chỉ cảm thấy bên eo tê rần, thể khẽ run lên, yết hầu lăn lộn, ánh mắt tối sầm ;
Tống Chiêu Đệ đặt chiếc thắt lưng cũ cởi sang một bên, cầm chiếc thắt lưng mới lên, đang định thắt thì tay nắm lấy.
“Tống Tống,”
Giọng Phó Đông Dương trầm thấp, ánh mắt mờ mịt: “Tống Tống, khó chịu,”
Giọng của như mang theo một sự cám dỗ nào đó: “Em giúp !”
Tống Chiêu Đệ thấy một chỗ nào đó phía của Phó Đông Dương phồng lên, hai mắt trợn trừng.
Thật sự hàng!
Cô nuốt nước bọt.
“Giúp .”
Phó Đông Dương nắm lấy tay cô, định sờ về phía nào đó, đúng lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Trong nháy mắt phá hỏng bầu khí mờ ám trong phòng, Tống Chiêu Đệ mạnh mẽ đẩy , chạy về phía cửa.
“Em mở cửa!”
Ánh mắt Phó Đông Dương sầm xuống, ánh mắt chằm chằm cánh cửa như g.i.ế.c , đó hít sâu một , đè nén sự nóng rực trong cơ thể xuống.
“Kiến Hoa!”
Tống Kiến Hoa ngoài cửa dường như đả kích, mang vẻ mặt thất bại.
“Sao thế ?” Tống Chiêu Đệ nhướng mày hỏi.
“Chị ba, chị bây giờ tiền thuê nhà ở chỗ chúng đắt thế nào ! Ây da, tiền thuê đó tính theo gian, mà tính theo mét vuông! Một mét vuông năm sáu đồng, chỗ thậm chí còn hơn, mười mấy đồng một mét vuông! Đắt quá!”
“Thế cũng thôi , tiền thuê còn cọc ba tháng trả ba tháng, tương đương với việc nộp tiền cọc một quý, còn nộp một tiền thuê của một quý nữa!”
“Trả nhà còn báo một tháng, quá lợi!”
Tống Kiến Hoa mãi mãi, phát hiện Phó Đông Dương đang sô pha, vội vàng chào hỏi: “Phó đại ca, cũng ở đây ?”
Ánh mắt Phó Đông Dương u ám, mặt mang theo nụ , mang đến cho cảm giác ngoài nhưng trong , thật rợn .
Tống Kiến Hoa bất giác thẳng , chút sợ hãi.
Hôm nay Phó đại ca , mang dáng vẻ g.i.ế.c thế ?
Phó Đông Dương: “Kiến Hoa, chuyến Dương Thành thế nào?”
Tống Kiến Hoa cẩn thận : “Dương Thành tiên tiến! Đâu cũng là nhà cao tầng, cũng là xe nhỏ, cũng là ! Không hổ là thành phố lớn! Chỉ là đông quá, đôi khi cảm thấy ồn ào.”
“Ừm. Chị ở Dương Thành gặp chuyện gì chứ?”
“Không ạ, thứ đều . Bọn em gặp trộm cắp, cũng gặp bọn cướp giật đua xe.”