Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 352: Trùm ma túy Độc Phong

Cập nhật lúc: 2026-04-07 05:24:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chiêu Đệ cũng cụ thể, chỉ bảo, “Chỉ là phối hợp điều tra thôi. Em đến đồn công an XX, lấy lời khai xong là ngay thôi.”

Ánh mắt Tôn Đại Vĩ lóe lên, , “Vậy bọn sẽ đợi em ở ga tàu, em chúng cùng nhà nghỉ.”

Tống Chiêu Đệ cảm thấy như quá phiền phức, bảo nhóm Tôn Đại Vĩ cứ về nhà nghỉ , nhưng đều đồng ý. Một tiếng , Tống Chiêu Đệ lấy lời khai xong, Đội trưởng Phương đích tiễn cô ngoài.

“Cô Tống, cảm ơn cô!” Đội trưởng Phương nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Chiêu Đệ, cảm kích . “Nếu nhờ những thông tin cô cung cấp, chúng thể bắt tên trùm buôn ma túy biệt danh là ‘Độc Phong’.”

“Trùm?” Tống Chiêu Đệ ngờ giúp một việc lớn như !

!” Đội trưởng Phương rạng rỡ, “Chính là gã đàn ông cô và em trai đ.á.n.h cho mặt mũi đầy m.á.u đó, là một trong những tên trùm của tập đoàn buôn ma túy . Lúc đó chúng lục tung cả toa tàu cũng tìm thấy gã, đều tưởng gã nhảy tàu bỏ trốn .”

Lúc đó công an tìm thấy chiếc túi ni lông dệt màu đỏ, bên trong đựng chính là ma túy mà bọn buôn ma túy vận chuyển . Sau khi tìm thấy túi, kẻ buôn ma túy nhảy từ tàu xuống, công an cũng nhảy theo truy đuổi, kết quả chỉ bắt 3 tên, sổng mất 1 tên. Bọn họ đều tưởng “Độc Phong” là kẻ bỏ trốn, ai ngờ gan gã lớn như , những chạy, mà còn g.i.ế.c Tống Kiến Hoa — thấy” bộ mặt thật của gã. Tất nhiên, cũng chính vì hành động của gã, mới khiến bản bắt.

“Băng nhóm đó chúng bắt gần hết, nhưng mà,” Đội trưởng Phương chuyển hướng câu chuyện, , “Sau gặp chuyện như , cô Tống vẫn nên cẩn thận thì hơn. Thực ‘Độc Phong’ mang theo một khẩu súng, nếu cô kịp thời tháo khớp tay gã, hậu quả thật dám tưởng tượng.”

Tống Chiêu Đệ giật , “Trên còn súng?”

“Ừ.” Tống Chiêu Đệ thầm thấy may mắn, may mà “Độc Phong” kịp rút s.ú.n.g , cô vẫn còn khá may mắn. nhớ tình huống lúc đó một nữa, cô đạp ngã “Độc Phong” xong liền cưỡi lên gã mà đánh, trong tình huống đó “Độc Phong” căn bản cơ hội rút súng. Cho nên cô cũng đơn thuần là do may mắn, mà phần nhiều là do nắm đ.ấ.m của cô đủ cứng.

“Vậy còn băng nhóm buôn thì ?” Tống Chiêu Đệ hỏi.

“Chúng bắt mười mấy tàu, cộng thêm hai bắt ở ga tàu, băng nhóm buôn chắc là tóm gọn hết . May mà cô đủ lanh lợi, cũng đủ cảnh giác. Người phụ nữ kéo cô vệ sinh đó, chiếc khăn tay bà cầm tẩm t.h.u.ố.c mê, vỗ , nạn nhân sẽ hôn mê trong vòng vài chục giây.”

Tống Chiêu Đệ sớm về mánh khóe của bọn buôn , nhưng vẫn giật , “Thật sự thể khiến lập tức hôn mê ?”

“Thực cũng hẳn là hôn mê, chỉ là thần trí con sẽ còn tỉnh táo nữa.” Đội trưởng Phương kể cho Tống Chiêu Đệ nhiều mánh khóe của bọn buôn , dặn dò cô ngoài nhất định cẩn thận cẩn thận, cuối cùng còn nhắc đến kết cục của những đứa trẻ bắt cóc. “Đợi thẩm vấn xong đám buôn đó, chúng sẽ liên hệ với phụ của các cháu, bảo họ đến đây nhận . Cô Tống, vô cùng cảm ơn cô! Cảm ơn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-352-trum-ma-tuy-doc-phong.html.]

Đội trưởng Phương liền mấy tiếng “cảm ơn”, làm Tống Chiêu Đệ cũng thấy ngại ngùng. Đội trưởng Phương còn trao đổi máy nhắn tin với Tống Chiêu Đệ, còn cho cô điện thoại của đồn công an, bảo cô việc gì thể đến đồn công an tìm .

Sau khi cáo từ Đội trưởng Phương, tâm trạng Tống Chiêu Đệ . Không đến chuyện khác, ở Dương Thành bạn bè làm công an, làm việc gì cũng thuận tiện hơn nhiều.

“Chiêu Đệ, em chứ?” Tôn Đại Vĩ thấy Tống Chiêu Đệ tới, là đầu tiên lao .

“Em ,” Tống Chiêu Đệ , “Chỉ là lấy lời khai thôi, cũng chuyện gì lớn.”

Tôn Đại Vĩ thở phào nhẹ nhõm, may quá, xảy chuyện gì. Tống Chiêu Đệ chi tiết tình hình ở đồn công an, cũng hỏi nhiều.

Mấy theo Tôn Đại Vĩ đến một nhà nghỉ, nhà nghỉ nhỏ tồi tàn, thậm chí cánh cửa phòng còn hỏng, treo lủng lẳng khung cửa lắc lư, Tống Chiêu Đệ còn lo lắng, gió thổi một cái cửa rớt xuống .

“Ba các em ở một phòng, và Kiến Hoa ở một phòng.” Tôn Đại Vĩ đưa một chiếc chìa khóa cho Tống Chiêu Đệ, “Đây là chìa khóa.”

Tống Chiêu Đệ nhận lấy chìa khóa, “Anh Đại Vĩ, hai ?”

“Ở đây.” Tôn Đại Vĩ chỉ căn phòng bên cạnh, “Có chuyện gì các em cứ gọi một tiếng, bọn sẽ thấy ngay. Còn nữa, nước nóng ở tầng một, nhà vệ sinh ở cuối hành lang.”

Ba Tống Chiêu Đệ bước phòng, bên trong là một phòng tiêu chuẩn, hai chiếc giường, một cái bàn, hai cái ghế. Nhà nghỉ thời làm gì nhà vệ sinh khép kín, cũng bình nóng lạnh, máy sấy tóc các thiết điện khác, cơ sở vật chất vô cùng thô sơ. Căn phòng lẽ một thời gian ở, cũng ai dọn dẹp, sàn nhà, bàn và ghế đều bám đầy bụi.

Tống Chiêu Đệ thở dài một tiếng, cô cảm thấy những ngày tiếp theo sẽ dễ sống . Giá như ở riêng một phòng thì mấy!

“Eo ôi, cái ghế bẩn quá!” Tống Tú Lệ sờ thử ghế, đầu ngón tay dính một lớp bụi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Để chị lấy chút nước về lau,” Tống Tú Hoa lập tức dậy, thấy chậu rửa mặt và khăn mặt đặt ở góc phòng, liền cầm lên. “Nhà vệ sinh chắc là nước. Chị cùng em nhé!”

Ba cùng đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang, môi trường trong nhà vệ sinh cũng thật khó nên lời, trong bồn cầu xổm chỗ nào cũng thấy vết ố vàng, bên cạnh bồn cầu ướt nhẹp, mùi khai nồng nặc, là ai tiểu ngoài.

Loading...