Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 310: Cơ Hội Việc Làm

Cập nhật lúc: 2026-04-07 04:01:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chiêu Đệ, em chuyện công việc với rể em .” Tống Phán Đệ .

“Được ạ!” Tống Chiêu Đệ qua tình hình công việc một , đó hỏi Khâu Ninh Khang: “Anh rể cả, đãi ngộ ở xưởng g.i.ế.c mổ của chúng vẫn , năm ngoái mỗi đều phát ít tiền thưởng cuối năm, Kiến Hoa cũng , đến ?”

Khâu Ninh Khang nhíu mày: “Chỗ cô làm mệt ? Một ngày làm mấy tiếng? Một tháng nghỉ mấy ngày?”

Tống Chiêu Đệ giải thích: “Một ngày chỉ làm 8 tiếng, nhưng thỉnh thoảng trường hợp đặc biệt, thời gian sẽ vượt quá 8 tiếng, loại thường đều tiền tăng ca. Đương nhiên, thời gian làm việc lúc là ban ngày, lúc là ban đêm, làm hai ca. Một tuần nghỉ một ngày.”

Khâu Ninh Khang vẻ mặt ghét bỏ: “Thời gian làm việc của cô cũng quá dài ! Ban ngày làm thì thôi , buổi tối mà còn làm!”

Tống Phán Đệ kéo kéo ống tay áo của Khâu Ninh Khang, trừng mắt : “Anh bớt vài câu .” Sau đó với Tống Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ, em đừng để bụng lời rể em . Cho dù là công nhân thành phố, thời gian làm việc cũng là 8 tiếng, một còn làm ca đêm.”

Khâu Ninh Khang bất mãn lầm bầm: “Sức khỏe , thời gian làm việc dài như , quá mệt mỏi, cơ thể chịu nổi!”

Tống Phán Đệ tâm g.i.ế.c cũng , nhưng rốt cuộc đang ở nhà đẻ, cô đè nén lửa giận: “Một đàn ông to xác cái gì mà mệt với mệt! Đứa bé trong bụng sắp chào đời , bây giờ trong nhà một xu dính túi, đứa bé sinh thì hít gió Tây Bắc mà sống ?”

Tống Chiêu Đệ : “Anh rể cả, thực làm việc ở xưởng g.i.ế.c mổ mệt . Anh thông minh như , nhanh sẽ quen việc thôi. Nếu làm , sẽ đề bạt làm quản lý. Đến lúc đó tiền lương của sẽ cao hơn, tiền thưởng cuối năm cũng cao hơn. Năm ngoái Chu Tam Cường ở thôn Đào Hoa nhận 3000 tệ tiền thưởng cuối năm. Chú cũng giống như , mới nghiệp cấp ba.”

Khâu Ninh Khang vẻ mặt chấn động: “3000? Tiền thưởng cuối năm mà nhận 3000?”

Tống Chiêu Đệ: “Đương nhiên! Không tin hỏi thử xem, chuyện nhiều .”

Khâu Ninh Khang chút kích động, 3000 tệ đó! Bao nhiêu quanh năm suốt tháng làm việc bán sống bán c.h.ế.t cũng kiếm 3000 tệ! Một khoản tiền thưởng cuối năm 3000 tệ! Nếu cộng thêm tiền lương bình thường, một năm chẳng kiếm 5, 6 ngàn tệ ! Còn cao hơn cả tiền lương thành phố! Quá hời !

Khâu Ninh Khang lập tức : “Chiêu Đệ, đến xưởng g.i.ế.c mổ của cô làm!”

Tống Chiêu Đệ tiêm cho một liều t.h.u.ố.c dự phòng: “Đương nhiên, mới làm tiền lương chắc chắn sẽ quá cao. văn hóa, một tháng 300 tệ.”

“Được , mức lương !” Khâu Ninh Khang chìm đắm trong sự hưng phấn, ảo tưởng về viễn cảnh kiếm tiền lớn.

Tống Phán Đệ thở phào nhẹ nhõm: “Ninh Khang, về thu dọn đồ đạc , làm thì lập tức đến thôn Phong Đường báo danh.”

“Được !” Khâu Ninh Khang xoay định về nhà, đó mới nhận vợ theo: “Phán Đệ, em về ?”

“Em về . Sau làm em nhiều thời gian về nhà đẻ, thời gian cứ ở đây thêm một lát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-310-co-hoi-viec-lam.html.]

Khâu Ninh Khang chút vui, nhưng cũng đắc tội với bọn Tống Chiêu Đệ, nên cũng gì, tự rời . Vừa đến cổng lớn, Khâu Ninh Khang liền thấy một chiếc xe con màu đen lái tới, dừng ở bãi đất trống bên cạnh.

Khâu Ninh Khang vươn dài cổ sang, thầm lầm bầm, đây là xe của ai ? Thời buổi , xe ô tô thật sự ghê gớm, làm quan thì cũng là tiền.

lúc cửa xe mở . Một đàn ông dáng cao lớn từ xe bước xuống, nửa mặc áo len màu xám, bên ngoài khoác áo màu đen, cổ còn quàng một chiếc khăn len màu đen. Chất liệu quần áo , qua là hàng rẻ tiền. Khâu Ninh Khang chỉ thấy tivi ăn mặc như , từng thấy ngoài đời thực ăn mặc như thế. Thật ! Trong mắt Khâu Ninh Khang tràn đầy sự hâm mộ.

Phó Đông Dương nhíu mày, phía xe, mở cốp xe, xách một cái túi .

“Anh thăm nhà ai ?” Trên mặt Khâu Ninh Khang mang theo nụ lấy lòng, nịnh nọt hỏi.

Phó Đông Dương mặc dù ấn tượng đầu tiên về Khâu Ninh Khang , nhưng vẫn lịch sự trả lời: “Tôi đến nhà Tống Đại Thạch.”

“Ây da, tìm bố vợ !” Khâu Ninh Khang mừng rỡ: “Tôi dẫn ! Bố vợ đang ở nhà.”

“Anh là con rể thứ mấy của nhà họ Tống?”

“Tôi là chồng của chị cả Phán Đệ. Tiên sinh, quan hệ gì với bố vợ ? Sao từng gặp .”

“Tôi là bạn của Chiêu Đệ.”

Bước chân của Khâu Ninh Khang khựng , bạn của Tống Chiêu Đệ? Suỵt, lẽ là bạn trai chứ? Tống Chiêu Đệ lợi hại như , quen một bạn trai tiền thế ?! Cô em vợ quả nhiên phát đạt !

“Sao ?” Tống Phán Đệ thấy Khâu Ninh Khang bước , nghi hoặc hỏi.

Khâu Ninh Khang trả lời mà hỏi ngược : “Chiêu Đệ ? Có tìm cô , mau gọi cô đây.”

“Ai tìm Chiêu Đệ?” Tống Phán Đệ thấy Phó Đông Dương theo Khâu Ninh Khang, vô cùng tò mò. Người đàn ông trông thật trai, khí chất , chắc chắn bình thường.

Phó Đông Dương chủ động chào hỏi: “Chào chị, chị là chị cả Phán Đệ ?”

“Chào chào !” Tống Phán Đệ chút luống cuống tay chân: “Tôi là Phán Đệ. Anh là?”

Phó Đông Dương ôn hòa: “Tôi là bạn của Chiêu Đệ.”

“Anh là bạn của Chiêu Đệ? Ây da, mau nhà !”

Loading...