TRỤC NGỌC - Chương 7:
Cập nhật lúc: 2026-04-02 01:21:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phàn Trường Ngọc vội :
"Chỉ là giả ở rể."
Nàng đem tính toán của tỉ mỉ với :
"Huynh cùng bái đường thành , về với bên ngoài thì xung là ở rể, để bảo vệ gia sản cho phụ mẫu để . Trong nhà của còn một bạc, chờ khi bảo vệ nhà cửa, sẽ bạc để xoay sở, lúc đó sẽ mời đại phu nhất trấn về cho , cũng dùng t.h.u.ố.c nhất để trị thương cho .
Lại chờ thương thế của lên thì tùy ở đều ."
Tạ Chinh ngước mắt, khóe mắt hếch lên càng làm cho cỗ lãnh đạm hẳn càng lạnh hơn: "Nàng sợ khi ca rời , đại bá nàng đến đòi nhà ?"
Phàn Trường Ngọc :
"Sau khi quyền sở hữu nhà và đất , mặc kệ ông nháo thế nào, cũng sợ. Hơn nữa, khi rời , sẽ là việc xa nhà một chuyến, bên ngoài cũng thật giả."
Tạ Chinh một câu rõ ý tứ: "Nàng suy tính cũng chu đáo thật."
Phàn Trường Ngọc lời của là khen chê, lúng túng hỏi:
"Cái ... Ý của thế nào?" "Để cho suy nghĩ ."
Hắn khép hờ con mắt, thần sắc trong đáy mắt rõ ràng, giống như thật sự đang suy nghĩ. Phàn Trường Ngọc khỏi chút khẩn trương.
Nàng nhớ những lời , tuy rằng chờ vết thương hẳn bình phục thì ở là tùy hẳn, khi hẳn nàng sẽ cho hẳn cái gì, mà hẳn ở nàng cũng hứa điều gì với hẳn. Nàng tranh thủ thời gian tự ngẫm , đó bổ sung:
"Nếu khi vết thương lành hẳn, rời sẽ đưa cho đầy đủ lộ phí. Còn nếu như còn chỗ để ..."
Nàng dò xét sắc mặt tái nhợt và thể chẳng chịt vết thương của đối phương một chút, bởi vì áo trong hôm qua dính m.á.u nên Triệu thợ mộc tìm xiêm y cho , hẳn đành bộ xiêm y vải thô rách nát lúc mặc .
Hai bàn tay của , ngoại trừ các loại vết trầy xước khác , còn bao phủ bởi một tầng lớp vết chai dày và nút nẻ, qua lẽ đây trải qua cuộc sống mấy gì.
Người mắt nàng quả nhiên bệnh nghèo, Phàn Trường Ngọc liên mạnh dạn hứa hẹn:
"Yên tâm, về mổ lợn nuôi !"
Tạ Chinh:
"..."
Thần sắc mặt hẳn giờ khắc cực kỳ đặc sắc.
Nếu như quen hẳn ở tại đây, chỉ sợ thấy những lời thì nghĩ xem kẻ c.h.ế.t theo kiểu gì. Dám dõng dạc nuôi hẳn, trong thiên hạ , chung cũng chỉ nữ t.ử mắt.
Bất quá nếu như nàng tên thật của , sợ là sẽ dám những câu đại loại như , thậm chí thể bỏ mặc hẳn c.h.ế.t trong núi tuyết cũng sẽ cứu về. Nghĩ đến đây, đáy mắt của Tạ Chinh mang theo mấy phần trào phúng. Hằn hỏi:
"Vì ?"
Phàn Trường Ngọc hiểu ý của :
"Cái gì?"
Hắn lúc ngược kiên nhẫn một cách kỳ lạ, tựa hồ nguyên nhân vì nàng những lời đòi nuôi hẳn:
"Nàng và cũng chẳng quen, mang một bệnh tật như thế . Nếu như lên , tám, chín phần sẽ trở thành một tên phế nhân, nàng nuôi , là mục đích gì?"
Phàn Trường Ngọc thành thật đáp trả câu:
"Vì mắt."
Tạ Chinh sững sờ ngay tại chỗ, ngờ tới ai là nguyên nhân nông cạn như thế . Một lúc lâu , mới cau mày hỏi:
"Chỉ bởi vì điều ?" Phàn Trường Ngọc chớp chớp mắt, "Không ".
Tạ Chinh cũng dung mạo của hẳn kém, nhưng ngay thẳng như khen mắt, đây cũng vẫn là đầu, : "Trên đời dung mạo xuất chúng nhiều.” Phàn Trường Ngọc :
" cứu về trùng hợp là ."
Nàng vốn định giải thích câu đời nhiều dung mạo xuất chúng của đối phương, nhưng ngờ khi xong, ánh mắt của đối phương nàng càng thêm kỳ quái.
Phàn Trường Ngọc hậu tri hậu giác ngẫm lời của sẽ khiến khác hiểu lầm ý tứ ở bên trong, tiếp tục tranh thủ thời gian giải thích:
"Ý của là, thứ đời đều định ..."
Nàng cũng là khuôn mặt, vặn nhặt bộ dáng , cho nên nàng cảm thấy nếu hẳn về chỗ để , tính tình hợp với nàng thì chấp nhận hẳn cũng tệ.
Nếu đối phương đồng ý, nàng khẳng định cũng sẽ cưỡng cầu, dù dưa hái xanh cũng ngọt.
đối phương cho nàng cơ hội giải thích cau mày đ.á.n.h gãy lời của nàng:
"Đợi khi thương thế lên, đến lúc đó sẽ tự động rời , sẽ tiếp tục quấy rầy cô nương."
Khóe mắt đuôi lông mày vốn lãnh đạm, phảng phất nhận định nàng đối với hẳn ý nghĩ .
Phàn Trường Ngọc miệng mà khó trả lời:
"... Cũng ."
Đối phương tựa hồ liên quan gì tới nàng, cũng mắc nợ nàng, lạnh lùng tiếp:
"Cô nương để một tâm nguyện, ân cứu mạng, ngày khác tất báo."
Phàn Trường Ngọc nản lòng thoái chí khoát tay:
"Huynh nguyện ý giả ở rể giúp bảo trụ gia sản, chính là giúp đại ân."
Nàng cũng tiếp tục lung tung, để cho hiểu lầm nhiều .
ngờ một câu:
"Tạm thời giả ở rể là để báo đáp ân tình thu luu."
Phàn Trường Ngọc ngạc nhiên ngẩng đầu, gương mặt cực kỳ tuấn mỹ của đối phương, chắc chắn hỏi :
"Ý của là, đồng ý giả ở rể ?"
Tạ Chinh khẽ gật đầu. Phàn Trường Ngọc xém chút nữa mùng đến phát :
"Chúng thể ký khế ước làm chứng, ấn định thời gian ở rể, khi hết thời gian lập tức thư hòa ly với , tuyệt ép ở . Còn nếu rời sớm hơn, cũng sẽ đưa lộ phí và thư hòa ly cho , tuyệt đối ngăn trở. Có như thì hẳn sẽ lo lắng nàng ý nghĩ với hẳn, đến lúc đó dính lấy mà thả . “
Tạ Chinh:
"... Cũng cần như thế."
Hắn nheo mắt hỏi nữa: “Tâm nguyện của cô nương là gì?" Phàn Trường Ngọc nghĩ nghĩ, :
"Ta nghĩ sẽ đem chuồng lợn do phụ lưu sớm gầy dựng lên, về nhất thể nuôi một trăm con lợn."
"..."
Nguyện vọng thật đúng là giản dị tự nhiên, đồng thời liên quan tới lợn. Tạ Chinh trầm mặc hai thở:
"Tâm nguyện của cô nương thể lớn hơn một chút."
Trong lòng Phàn Trường Ngọc tự nhủ một trăm con lợn, chí ít cũng đáng hơn một trăm lượng, thiết lập một ngôi nhà hai gian ở trấn bất quá chỉ mới hơn trăm lượng, nguyện vọng nhỏ như thế nào?
Nàng lương tâm mà một con : Vậy, hai trăm con?"
Tạ Chinh:
"..."
Thôi, tương lai hẳn sẽ cho nàng thêm chút ngân lượng .
Phàn Trường Ngọc thấy hẳn trầm mặc, nghĩ rằng bản nàng giở công phu sư t.ử ngoạm quá, lúng túng :
Người xưa thường , cứu một mạng , còn hơn... còn hơn xây một tòa tháp, kỳ thật cũng cần báo ân...
Tạ Chinh nàng câu "cứu một mạng , còn hơn xây bảy tòa tháp" , mi mắt khẽ giật một cái, đ.á.n.h gãy lời nàng:
"Ta sẽ nhớ kỹ ân tình của cô nương.”
Hắn như , Phàn Trường Ngọc cũng tiếp tục cái đề tài nữa, hỏi:
"Cái ... Đã đồng ý giả ở rể, còn hỏi điều gì nữa ?"
Người gần cửa chỉ nhàn nhạt lắc đầu, tựa hồ cũng đem chuyện ở rể để ở trong lòng.
Phàn Trường Ngọc ngẫm cảm thấy cũng nhiêu đó, dù đều là giả, hai cũng thật sự thành , nếu đem hết mười tám đời tổ tông của đối phương đều hết thì rõ ràng cần thiết.
Nàng :
"Đại hôn thể sẽ vội một chút, xem chùng trong hai ngày tới."
Tạ Chinh chỉ :
"Nàng an bài là ."
Hàng lông mi như lông quạ của nửa rủ xuống, che tooàn bộ đôi mắt đen sâu:
" văn thư hộ tịch của cũng sơn tặc lấy , nghĩ cần đến quan phủ bổ sung hộ tịch mới ."
Phàn Trường Ngọc :
"Cái khó, ở rể nhà , đầu cứ thêm hộ tịch nhà là ."
Đôi bên đều đạt thỏa thuận, Phàn Trường Ngọc cũng ở thêm nữa, dậy trở về trù chuyện thành .
Trước khi thấy bát canh phổi lợn còn uống xong, nhắc nhở:
"Canh cũng nguội , uống nhanh ." Tạ Chinh: "... Ừm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/truc-ngoc/chuong-7.html.]
Nàng dường như hương vị canh phối lợn do nàng nấu kỳ quái ?
Trong phòng chỉ còn một Tạ Chinh, hẳn mở của , bầu trời trong vắt cơn bão tuyết, màu mắt dần dần tối .
Cái vị đến tiếp nhận binh quyền của chính là một con ch.ó điên, nếu tìm thấy t.h.i t.h.ể của , sợ là chẳng mấy chốc sẽ tra rõ luu dân chạy đến các châu phủ ở phụ cận.
Hắn thể ngụy tạo danh tính, nhưng thể giả mạo văn thư hộ tịch, nếu quan phủ Tế châu bắt đầu điều tra lưu dân hộ tịch, chẳng mấy chốc hẳn sẽ bại lộ.
Theo luật pháp của bản triều, nếu là ở rể thì thể cải sang hộ tịch ở rể. Đây chính là nguyên nhân chân chính hẳn đồng ý giả ở rể.
Về phần nữ t.ử ... Tâm mắt hẳn rơi bát canh phối lợn ở phía .
Hắn chuẩn cho nàng một tâm nguyện, chuyện giả ở rể nàng cũng muu đồ, cũng tính là thiệt thòi cho nàng.
Nhớ tới câu nàng câu đương nhiên "Vì mắt", lông mày đẽ của vô thức cau .
A, nông cạn.
Hằn đặt ngón tay lên môi huýt một tiếng sáo, cần đợi lâu, một con Hải Đông Thanh lông trắng muốt từ trung lao xuống thẳng xuống , vũng vàng đậu bệ của .
Ta Chinh cầm chén đưa tới: "Ăn hết."
Hải Đông Thanh dùng cặp mắt như hạt đậu đen bát phổi lợn nấu chín, quật cường đầu .
Ánh mắt của Tạ Chinh đảo qua, Hải Đông Thanh mới ủy ủy khuất khuất mổ một miếng gan lợn mà nuốt xuống.
- Cũng thật trùng hợp, ngay khi Phàn Trường Ngọc bên thương lượng xong việc giả ở rể, Vương bộ đầu liền phái bí mật báo tin cho nàng , rằng Phàn đại thật sự tìm đơn kiện chuyển tới nha môn, chỉ sợ ít ngày nữa sẽ đưa lên thẩm tra xử lí án .
Lão phu thê nhà Triệu thợ mộc việc thì gấp đến độ ngoài miệng như rộp lên, Phàn Trường Ngọc ngược vẫn giữ vẻ bình thản, :
"Mọi thứ ở đại hôn đều làm đơn giản, đến lúc đó chỉ cần mời hàng xóm láng giềng đến cùng ăn một bữa cơm, cũng để báo cho cháu cũng thể kén rể."
Vì cho lão phu thê quá mức lo lắng, cũng tránh cho bên ngoài sơ hở, nàng tạm thời cũng cho họ việc kén rể là giả.
Triệu đại nương phiền não :
"Nhung hỉ phục sẽ kịp làm..."
Phàn Trường Ngọc coi trọng lắm:
"Chỉ cần mặc váy đó là , đúng ạ?"
Số bạc do nàng bán thịt lợn và bạc bồi thường vụ quấy nháo của sòng bạc ngày hôm đó, cộng cũng chỉ ba lượng, chút tiền dù cũng chi tiêu một cách khôn ngoan. Bất quá nàng vẫn còn xiêm y mới, nhưng chuẩn ở rể , y phục của hẳn vốn đao kiếm c.h.é.m rách nát hết, trong thời gian dưỡng thương đều chỉ lấy kiện áo cũ rộng rãi của Triệu thợ mộc khoác ngoài, đến ngày thành cũng may cho hẳn một bộ xiêm y mới.
Phàn Trường Ngọc cần răng bỏ nửa quan tiền, đến tiệm vải một loại vải màu đỏ sậm, giao cho nương t.ử thợ may trong ngõ may cho hẳn một bộ xiêm y mới.
Phàn Trường Ngọc cũng cân nhắc khi mua chất liệu màu đỏ sẩm , vì thể làm hỉ phục trong ngày thành , bình thường cũng thể mặc như xiêm y bình thường.
Nương t.ử thợ may Phàn Trường Ngọc thành , chúc những lời , trong nhà của Phàn Trường Ngọc cũng dễ dàng gì, vô luận như thế nào cũng chịu nhận tiền công, chỉ may bộ hỉ phục xem như là lễ vật. Nhung về kích thước cần đo lường.
Phàn Trường Ngọc ý định nhờ Triệu đại thúc hỗ trợ, nhưng Triệu đại thúc ngoài giúp đỡ chọn mua những đồ cần thiết cho đại hôn, nàng đành tự lên gác xếp:
"Ngày thành hôm đó xiêm y tươm tất, đo lường kích cỡ của để cho may cho một bộ."
Tạ Chinh đành gật đầu lời. Bởi vì để đo kích thước chính xác hơn, hẳn khoác chiếc áo cũ của Triệu thợ mộc, chỉ mặc một chiếc áo trong đưa lung về phía Phàn Trường Ngọc.
Phàn Trường Ngọc giang rộng ngón cái và ngón trỏ, đo từ vai trái đến vai , cách một tầng xiêm y mỏng manh, lòng bàn tay nàng chạm da thịt ấm áp săn chắc của .
Mặc dù đó hẳn trọng thương ho máu, nàng cũng từng giúp hẳn vỗ lưng thuận khí coi như từng tiếp xúc qua, nhưng lúc tính mạng nguy cấp, nàng tâm vô tạp niệm.
Lúc hai ai lời nào, bên trong căn phòng yên tĩnh thể hô hấp của đối phương, hiểu vì khiến nàng cảm thấy chút thẹn thùng.
Một mặt nàng sợ đối phương hiểu lầm nàng ý đồ với hẳn, tận lực giảm bớt tiếp xúc thế, một mặt nàng cố gắng xem nhẹ đầu nhiệt độ truyền đến ngón của nàng, chuyên tâm nhớ kỹ kích thước.
"Một thước năm."
Đo kích thước xong, nàng vội vàng lấy chiếc áo cũ đưa cho Tạ Chinh, để hẳn phủ lên, vài phần ý tứ tránh còn kịp. Trong lòng nàng thầm , nam nhân thì gầy gò, nghĩ tới vai và lung rộng rãi như , kích thước y phục so với phụ nàng cũng chênh lệch bao nhiêu.
Trước khi nàng cũng đại khái với đối phương quá trình ngày thành :
"Đại hôn định chiều mai, xuống lâu tiện, đến lúc đó sẽ nhờ Triệu đại thúc cõng xuống . Hoàng hôn chính là giờ lành.“
Đối phương vì , đơn giản từ chối gọn gàng:
"Không cần, tự chống nạng xuống lầu."
Phàn Trường Ngọc lo lắng :
"Vậy vết thương thể rách ?"
"Không ."
Phàn Trường Ngọc thấy hẳn kiên trì như liền thuận theo hẳn, về nhà tiếp tục trù đại hôn.
Mở tiệc chiêu đãi khách nhân là thiếu , nàng chi lượng bạc mua một con lợn, Triệu đại nương phụ trách việc bếp húc giúp nàng sang nhà hàn xóm, mời thẩm t.ử giỏi nấu ăn ngày mai tới hỗ trợ.
Ngoài , còn kẹo cưới và bánh ngọt cũng chuẩn một chút.
Nói là tất cả đều làm đơn giản, nhưng tính tổng hết các khoản chi tiêu, ba lượng bạc trong tay nàng tiêu hết thừa một văn.
Phàn Trường Ngọc bận đến giờ Hợi cũng kịp thở, gối Triệu đại nương nhi nữ, xem nàng như khuê nữ của bà mà quan tâm, theo giúp nàng trù hôn lễ, bận rộn tứ phía.
Chờ Trường Ninh ngủ say, Triệu đại nương thần thần bí bí kín đáo đưa cho nàng một quyển sách nhỏ.
Phàn Trường Ngọc liếc mắt qua một liền nhanh chóng khép , nửa hổ nửa là quần bách:
"Huynh thương thành như , cái cần ..."
Triệu đại nương trùng nàng một chút:
"Luôn thời điểm dùng ."
Phàn Trường Ngọc đành c.ắ.n răng nhận lấy quyển sách.
Nương t.ử thợ may khéo tay, đêm hôm liền may xong một bộ hỉ phục đưa tới.
Phàn Trường Ngọc vốn chỉ làm cho Tạ Chinh một bộ, nghĩ tới nương t.ử thợ may nghĩ trăm phương ngàn kế tiết kiệm vải lẻ, cũng may cho nàng một bộ cùng màu.
Nương t.ử thợ may :
"Đại hôn thể mặc xiêm y khác , đại nương thấy nguyên liệu còn thể may cho cháu một bộ, nên đẩy nhanh tốc độ mà làm, tay nghề nhưng đừng ghét bỏ."
Phàn Trường Ngọc từng may y phục ở chỗ đại nương, lưu kích thước. Phàn Trường Ngọc trong lòng cảm xúc ngổn ngang:
"Đa tạ Phương di."
Nương t.ử thợ may thúc giục :
"Nhanh đổi để cho và đại nương cháu thử một cái, nếu , bây giờ còn thể sửa ."
Vải vóc đủ, nương t.ử thợ may cắt bộ hỉ phục đơn giản, so với xiêm y bình thường cũng khác lắm, nhưng kiểu dáng tự nhiên hào phóng.
Phàn Trường Ngọc nhà xiêm y bước , Triệu đại nương và nương t.ử thợ may đều trông , nương t.ử thợ may trêu ghẹo :
"Ngày mai đắp thêm khăn voan, liền trở thành tân nương t.ử xinh như hoa!"
Phàn Trường Ngọc hỏi:
"Đã là kén rể, khăn voan nên cho tân lang đội lên ?"
Nương t.ử thợ may và Triệu đại nương đều nhịn :
"Cháu, nha đầu ..."
Phàn Trường Ngọc chỉ đơn giản là hiếu kì, dù nếu thật để cho đắp khăn voan lên ở rể nhà , nàng sợ đối phương sẽ trở mặt ngay tại chỗ. Nhắc đến tân lang, nương t.ử thợ may tò mò:
"Nghe tân lang là do cháu cứu về từ Hồ Sát Khẩu, dáng dấp tuấn tú ?"
Phàn Trường Ngọc còn kịp mở miệng, Triệu đại nương hết nàng trả lời:
"Ngày mai đại hôn chẳng thể thấy ?"
Nương t.ử thợ may đúng, trêu ghẹo hai câu mới trở về nhà .
Khi Triệu đại nương một chuyện với Phàn Trường Ngọc, nghĩ đến khuê nữ ngày mai lập gia đình, nhịn nàng chua xót:
"Những khuê nữ nhà đại phú hộ , khi thành sẽ khiêng từ lầu các xuống, lên kiệu hoa một đường thổi sáo đ.á.n.h trống về nhà chồng..."
Phàn Trường Ngọc trong lòng thương cảm, ngược nhớ tới lời nàng với Ngôn Chính, ngày mai nhờ Triệu đại thúc cõng hẳn xuống lầu, hẳn lạnh lùng cự tuyệt nàng ngay tại chỗ.
Nguyên do hẳn cự tuyệt, là do những điều chứ?
- Một đêm ánh đèn chậm chạp vẫn tắt, ngoại trừ Phàn gia, còn Tống gia cách đó vài hộ.
Tống mẫu ban đêm vệ sinh thì thấy trong phòng của nhi t.ử vẫn sáng đèn, gõ cửa :
"Nghiễn ca nhi, trễ như , nên nghỉ ngơi ."
Trong phòng truyền tiếng ôn hòa của nam tử:
"Đọc xong quyển con sẽ ngủ."
Tống mẫu nửa đau lòng nhi t.ử nhưng nửa là vui mừng, câu "Đừng xem quá muộn" xong thì trở về phòng.
Trong phòng, bóng nến sáng ngời, Tống Nghiễn cầm quyển sách trong tay cả nửa ngày lật sang trang tiếp theo, nghiên mực và bút sớm đổ nhào mặt đất, một căn phòng bừa bộn.
Bàn tay cầm quyển sách siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Nàng, sắp thành ?