Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 307: Kinh Ngạc
Cập nhật lúc: 2026-04-07 08:50:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương án đền bù cho căn nhà cổ cuối cùng cũng chốt xong giữa tháng Mười Một. Thẩm Hiểu Quân đặt bút ký thỏa thuận đền bù tái định cư. Cô lấy tiền, quy đổi bộ sang diện tích nhà, nhận về ba căn hộ ba phòng ngủ rộng hơn chín mươi mét vuông.
Cũng diện tích nhà đó, hàng xóm xung quanh chỉ nhận hai căn chung cư và một khoản tiền mặt. Mà khoản tiền bù thêm đó đổi cũng chẳng mua nổi một căn.
Vừa mở cửa là ai cũng nhà cô gần như xây kín đặc cả sân, đền bù thêm một khoản kha khá cho chi phí xây dựng và sửa chữa. Có tắc lưỡi: "Hèn chi năm ngoái thấy nhà bả chở gạch về, hóa là rục rịch cất nhà. Sao nảy cái trò cơ chứ."
"Dân thật thà quá, đám con buôn thì khôn lỏi. Cái nhà bà gì gì đó cũng xây thêm mà mấy bên ban giải tỏa phát hiện, bảo xây tính tiền đền bù..."
"Lúc mới rục rịch tin đồn là lanh lẹ học theo nhà họ Lâm..."
"Ai thực hư thế nào? Giấy trắng mực đen , mấy ai dám bỏ đống tiền làm liều... Nghe nhà đó thèm lấy tiền mặt, hèn chi dư hẳn một căn hộ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Nhà bả cũng đông mà, hộ khẩu tới năm miệng ăn. Tính tới tính lui, đền bù nhiều cũng chẳng gì lạ..."
"Chậc chậc, mấy , nhà của cái ông gì gì kìa, đất bằng lỗ mũi mà hộ khẩu nhét tới hai mươi mạng, nào là cô dì chú bác thím mợ, ngay cả bà cô tổ lấy chồng mười kiếp cũng lôi hộ khẩu về!"
"Có cái trò đó nữa hả? Trời đất thiên địa ơi, bên giải tỏa họ cũng tính tiền đền bù theo đầu cho tụi đó luôn?"
"Ai mà ..."
"Nghe còn chê đền bù bèo bọt, chịu ký giấy, tính quậy cho to chuyện để vòi thêm tiền..."
"Như thế mà còn chê bèo bọt? Có mà trúng mánh chứ. Đám bà con nhà tin khu rục rịch giải tỏa, tụi nó thèm nhỏ dãi kìa..."
" đó, bà chị dâu cũng ghen tị đến mức ruột gan lộn phèo phèo, cái mặt bả lúc đó mà phát gớm..."
Thẩm Hiểu Hoa giữa căn nhà mới của mà lòng tiếc hùi hụi. Ngắm nghía nội thất sang trọng, trang nhã của nhà , cô sang làu bàu với ông chồng họ Trần: "Anh căn nhà cổ nhà con Quân đền bao nhiêu căn ? Ba căn đấy! Căn nhà đang ở đây bằng giá hai căn nhà cổ đó chứ mấy, thế mà nó lấy tiền dư sức mua chục căn để đền bù mà nó còn lắc đầu từ chối..."
"Hồi em mua nhà nó còn xúi em mua nhà ở khu đó, bảo lúc đó em lời nó cơ chứ? Dù đợt quy hoạch đền bù thì giá cũng đội lên gấp mấy . Bữa còn kể gần đó bỏ tận hai mươi vạn mua cái nhà nát cơ mà."
Trần Quang Viễn vợ càm ràm mà điếu t.h.u.ố.c hút cũng bớt phần ngon, liếc xéo vợ một cái: "Cái đó gọi là hưởng lộc trời, đọ nổi với cô ? Hơn nữa, cuộc sống của vợ chồng bây giờ cũng tươm tất lắm . Hai căn nhà, một gian mặt tiền cho thuê, lương lậu của em ít, thu nhập của cũng khá. Góp nhặt thêm một chút, mai mốt sắm cái xe tải chở hàng. Dù tự chạy thì đem cho thuê, mỗi tháng cũng bỏ túi một mớ, cuộc sống cứ thế mà lên..."
Thẩm Hiểu Hoa chép miệng: "Thì em mừng cho con Quân chứ ganh đua gì với nó ... Nó cứ rả bảo nhà đất còn lên giá nữa, hai vợ chồng ráng cày cuốc, tiền dư dả mua nhà, sắm mặt tiền nhé..."
Đoàn Hà hớn hở bước nhà, xua con ch.ó Bêta đang mừng rỡ chạy vẫy đuôi rối rít . Thẩm Hiểu Quân đang mải tưới hoa ngoài sân, thấy mặt mũi tươi roi rói liền tươi hỏi: "Có chuyện gì vui ?"
Đoàn Hà tiến tới gần: "Mày khai thật cho , mày đang hẹn hò với cô Trần đúng ?"
Thẩm Hiểu Quân ngớ . Anh cô với ai cơ?
Thấy con gái ngơ ngác, Đoàn Hà mới vỡ lẽ hóa nó cũng gì sất.
"Anh con với ?"
Đoàn Hà xua tay phẩy phẩy: "Cái thằng cạy răng nửa lời như mày mà nó chịu khai với ?"
"Vậy ?" Trong trí nhớ của cô, hồi tháng Lâm Triết về nhà mời Thẩm Anh qua làm vài ly, gặp đúng hôm trời mưa lớn, Thẩm Anh đưa cô giáo Trần bến xe. Lần đó chắc chắn là đầu tiên hai chạm mặt.
Đoàn Hà cúi xuống ngắt một ngọn cỏ dại: "Mẹ dọn phòng cho mày, thấy bàn cuốn sách tiếng Anh. Lúc đầu còn tưởng là của thằng Phi, nhưng kỹ bìa thì thấy, thằng Phi mà nhai nổi quyển sách hàn lâm nhường đó. Đó là sách chuyên ngành sư phạm tiếng Anh, ngay trang đầu tiên ghi rành rành hai chữ Trần Hân. Mới đầu còn mường tượng Trần Hân là ai, mới nhớ cô giáo Trần chẳng là Trần Hân ?"
Bà càng càng phấn khích: "Hai đó vốn dĩ chẳng lấy một điểm giao , nếu quen thì chắc chắn là làm quen ở nhà mày. Mẹ mới định sang hỏi han mày thử, ai dè mày cũng tịt ngòi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro/chuong-307-kinh-ngac.html.]
Nói đến đây, bà chê trách cô con gái thiếu tinh tế.
Thẩm Hiểu Quân: "... Người quen ở nhà con nhưng hẹn hò ở nhà con mà con . Mà chỉ với một quyển sách, quả quyết là hai đang hẹn hò? Nhỡ thì ? Nhỡ nhặt thì ?"
Đoàn Hà trừng mắt cô: "Mày đừng mà gở mồm!"
Còn nhặt nữa chứ, cho bà nhặt một cô con dâu ?
Không moi móc thông tin gì từ con gái, Đoàn Hà hấp tấp ngoắt .
Tình cờ tối nay cô Trần sang dạy, Thẩm Hiểu Quân quyết định sẽ quan sát kỹ càng một phen.
Sáu giờ năm mươi phút tối, cô Trần đến đúng giờ, chào hỏi Thẩm Hiểu Quân thẳng lên lầu chuẩn .
Chẳng do ánh mắt soi mói của cô quá lộ liễu , Thẩm Hiểu Quân tinh ý nhận ánh mắt Trần Hân phần lảng tránh.
Kết thúc buổi học, Thẩm Hiểu Quân tiễn cô giáo tận cửa. Khác với ngày, cô ngay mà cất bước đưa cô giáo tận đường lớn. Trần Hân một mực khuyên cô đừng đưa nữa, cô mới chịu dừng bước.
Thẩm Hiểu Quân cảm thấy hình như cô trút một tiếng thở phào.
Đợi Trần Hân một đoạn khá xa, Thẩm Hiểu Quân rón rén bám theo...
Gần trạm xe buýt, cô trông thấy trai .
Trần Hân đang với nhịp độ bình thường bỗng chạy bước nhỏ lao tới. Hai to nhỏ với chuyện gì đó, Trần Hân đón lấy một quyển sách từ tay Thẩm Anh. Xe buýt trờ tới, Trần Hân lên xe, Thẩm Anh vẫy tay chào. Đợi xe khuất dạng, mới chịu bước.
Thẩm Hiểu Quân xoa xoa cằm. Chẳng lẽ trai đến để trả sách?
tại gửi luôn ở nhà cô, hoặc đem thẳng tới nhà .
Tự nhiên lặn lội tận trạm xe buýt chờ...
Thẩm Hiểu Quân mường tượng ngọn lửa tình ái đang le lói giữa hai .
Về chuyện , cô đương nhiên là mở cờ trong bụng, chỉ mong tìm cơ hội tạo điều kiện cho hai gặp gỡ.
Khoảng thời gian tiếp đó, thỉnh thoảng những hôm Trần Hân tiết dạy, Thẩm Hiểu Quân rủ Thẩm Anh sang ăn cơm. Đoàn Hà thì thường xuyên mượn cớ sai Thẩm Anh mang đồ đạc qua . Cả nhà từ lớn chí bé thi sai vặt Thẩm Anh chạy chạy . Lâu dần, hai chạm mặt cũng vì thế mà tăng lên.
Cả hai cũng chẳng khờ dại gì, thừa hiểu tâm tư của .
"Mọi đừng vẽ rắn thêm chân nữa, chuyện của hai đứa để hai đứa tự tính toán. Cứ dăm bữa nửa tháng sai vặt qua đây, sợ gãy chân ." Trong một sai qua nhà em gái, Thẩm Anh cằn nhằn.
Thẩm Hiểu Quân hì hì: "Câu nên với mới đúng. Em mời ăn cơm cũng tội ?"
"Chuyện của sẽ lựa lời . Mọi cũng bớt bớt , cứ bắt chạy qua chạy mãi cũng thấy ngại."
Câu mờ ám quá: "Hai ý gì với ? Hay là vẫn bắt đầu mối quan hệ mới?"
Thẩm Anh: "Anh gì mà , nhưng dẫu cũng là trai qua một đời vợ, còn đèo bồng thêm đứa con..."
Ngập ngừng một lúc, chốt : "Tóm cứ mặc kệ..."