Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời - Chương 598: Thà Đắc Tội Phụ Nữ Chứ Đừng Đắc Tội Hồ Ly Trắng

Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:51:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

lão Ngô sĩ diện, bảo ông từ một đoàn trưởng nhà máy, trong lòng ông chắc chắn thoải mái, liền an ủi: “Đến nhà máy dù cũng là công nhân chính thức, đợi con cái kết hôn xong ông cũng thể nghỉ hưu .”

Ngô Quốc Khánh lắc đầu: “Không , mấy nữ diễn viên trong đoàn đến Hoa Cảnh Viên làm thêm bán nhà , hôm nay đến nhà Khương Lê Hoa, cô ông chủ bên đó trả lương cao, bán nhà còn hoa hồng, bảo cũng .”

Vợ lão Ngô “ồ” lên một tiếng: “Mấy ông chủ xây nhà hình như đều Bằng Thành gốc, nhưng hào phóng, tiền lương chắc cũng cho hai trăm đồng chứ?”

Nói còn chút tiếc nuối, nếu lão Ngô thể kiếm hai trăm đồng, cuộc sống gia đình sẽ hơn bao nhiêu , dạo cũng tiết kiệm . Con trai lớn ở trường đang quen một cô bạn gái, nghiệp sẽ kết hôn.

Đến lúc đó cho dù đưa sính lễ gì cho nhà gái, nhưng tóm cũng mua bộ quần áo mới chứ? Bây giờ còn thịnh hành mua đồng hồ cho nhà gái, một chiếc đồng hồ cũng cả trăm đồng, còn nhẫn vàng bông tai vàng gì đó, cộng thêm tiền làm cỗ, vét sạch hơn phân nửa gia tài.

vấn đề là họ còn đứa con thứ hai nữa!

Ngô Quốc Khánh căng da đầu lên tiếng: “Vậy cũng thể bán nhà , đoàn văn công vốn dĩ là biểu diễn cho quần chúng xem, là luyện công phu sân khấu, bán nhà thì cái thể thống gì? Còn bảo cũng bán cùng, thể ? Tôi đều hơn bốn mươi , làm đoàn trưởng hơn nửa đời , bảo để mặt mũi ở !”

Vợ lão Ngô ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng lý, lão Ngô sĩ diện, bán nhà lời ý với , còn lời ông chủ lớn, quả thực cửa ải trong lòng qua .

thở dài: “Không thì , vẫn là công nhân chính thức hơn, ít nhất tiền lương định phúc lợi , mấy ông chủ lớn bọn họ thể trả bao nhiêu tiền, nhiều hơn một chút tiền, bán rẻ mặt mũi, đáng.”

Ngô Quốc Khánh như , trong lòng rốt cuộc còn xoắn xuýt nữa: “Nói cũng đúng, cho dù một tháng sáu trăm đồng, cũng êm tai bằng danh xưng công nhân chính thức, bán một căn nhà mới một trăm đồng hoa hồng , lỡ như một căn cũng bán thì , đến lúc đó càng mất mặt...”

Ông còn xong, vợ lão Ngô túm lấy cánh tay ông : “Ông cái gì, ông chủ lớn trả ông bao nhiêu tiền?”

Giọng Ngô Quốc Khánh nhỏ một chút: “Sáu trăm đồng, bán nhà còn hoa hồng, nhưng cảm thấy , mặt cũng giữ ...”

“Ngô Quốc Khánh!”

Vợ lão Ngô ông chuyện nữa, nửa đêm nửa hôm giọng the thé đ.á.n.h thức cả con gà mái già nhà hàng xóm: “Sáu trăm đồng! Ngô Quốc Khánh, ông điên , mặt mũi của ông cạo hết xuống đáng giá sáu trăm đồng ? Còn hoa hồng! Công việc như mà ông còn dám cần, ông con trai lấy vợ nữa , bế cháu nội nữa !”

Cánh tay Ngô Quốc Khánh sắp véo cho tím bầm: “Bà chuyện đàng hoàng , đừng lớn tiếng như , để thấy mất mặt .”

“Tôi thấy ông bây giờ mới mất mặt! Công việc sáu trăm đồng cũng dám đẩy ngoài! Đến lúc đoàn văn công giải tán, ông thật sự đến xưởng may đạp máy khâu ? Ông cũng xem cái bệnh đau chân khi trời lạnh của ông còn thể đạp mấy năm!”

Vợ lão Ngô càng càng giận, phắt một cái bò dậy từ giường, từ cao xuống Ngô Quốc Khánh phun lửa: “Tôi mặc kệ cái mặt mũi rách nát gì của ông, ngày mai tìm ông chủ lớn bán nhà ! Một tháng sáu trăm đồng, ông tự lấy hai mươi đồng nộp tiền dưỡng lão còn thừa hơn năm trăm đấy!”

Ngô Quốc Khánh lẩm bẩm lên tiếng: “ mà...”

“Không nhưng nhị gì hết! Ông hai đứa con trai đang chờ kết hôn đấy, ông còn nghỉ hưu, nghỉ hưu cái rắm!”

Vợ lão Ngô cũng coi như là văn hóa, nhưng lúc ngay cả c.h.ử.i thề cũng tuôn , thể thấy uy lực của đồng tiền lớn đến mức nào.

Ngô Quốc Khánh dám chuyện nữa, hôm đó ông từ chối Tạ Vân Thư dứt khoát như , hôm nay mắng Khương Lê Hoa một trận, kết quả ngày hôm tự vác mặt đến cửa, thì đúng là cái mặt già cần nữa ...

Hoa Cảnh Viên bán quá chạy, nhà phát triển bên Cảng Thành yên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-sau-ly-hon-duoc-quan-thieu-sung-len-troi/chuong-598-tha-dac-toi-phu-nu-chu-dung-dac-toi-ho-ly-trang.html.]

Tổng cộng chỉ ngần tiền, đều mua Hoa Cảnh Viên , đến lúc bọn họ mở bán thì ai đến mua của bọn họ? bọn họ thật sự ngờ tới chuyện xây nhà mẫu , nữ giám đốc họ Tạ quả thực quá xảo quyệt.

Sắc mặt Thái giám đốc trầm xuống: “Chúng tranh thủ thời gian mở bán.”

Trợ lý ngẩn : “ chúng chuẩn gì cả mà, thế cũng quá vội vàng , tuyên truyền gì đó thì , nhà mẫu cũng .”

Thái giám đốc hừ lạnh: “ chúng tiền, trang trí của Hoa Cảnh Viên sơ sài như , cũng ngượng mà gọi là tặng trang trí? Chúng theo tuyến khu dân cư cao cấp, giá nhà bán cao hơn một chút, nâng cấp trang trí lên, thiếu gì tiền mua.”

Trợ lý nghĩ cũng đúng, liền vội vàng cầm giấy phê duyệt đến phòng kế toán xin tiền, tranh thủ thời gian trang trí nhà mẫu.

Mức độ hot của Hoa Cảnh Viên, ngay cả Mạnh Dật Ninh cũng , đối diện bàn làm việc: “Cách bán , đến Tết là nhà bán sạch nhỉ? Em dâu nước cờ quả thực mắt, cá chép lớn tặng trang trí... làm cũng mua một căn .”

Thẩm Tô Bạch hợp đồng trong tay, mí mắt thèm nhấc: “Có thể mua, vợ , mua nhà của cô chỉ lời chứ lỗ.”

Mạnh Dật Ninh mua một căn nhà quả thực áp lực, lúc quả thực động lòng : “Vậy chiết khấu cho .”

Thẩm Tô Bạch mỉm : “Giảm một phần trăm.”

“Keo kiệt c.h.ế.t , tự tìm em dâu!” Mạnh Dật Ninh nhổ một cái, nhớ điều gì: “ , dạo tin tức gì của Kỷ Tiêu ? Cô hình như về Cảng Thành ?”

Thẩm Tô Bạch liếc một cái: “Anh tìm cô việc?”

Mạnh Dật Ninh cạn lời: “Tôi tìm cô làm gì, chỉ là cảm thấy cứ nhẹ nhàng đuổi cô khỏi Bằng Thành như , quả thực giống phong cách của .”

Thẩm Tô Bạch còn chuyện, lúc trợ lý gõ cửa phòng: “Thẩm tổng, phương án hợp đồng với Kỷ tiểu thư bên , chúng dùng tên của một công ty khác, cô sẽ phát hiện .”

Mạnh Dật Ninh ngạc nhiên: “Cậu còn làm ăn với Kỷ Tiêu?”

Anh xong cảm thấy đúng, dù cũng là em mười mấy năm, Mạnh Dật Ninh trừng lớn mắt: “Kỷ Tiêu sắp xui xẻo lớn ...”

Thẩm Tô Bạch lười biếng tựa ghế: “Không não tâm tư độc ác, xui xẻo cũng là đáng đời.”

Xe nhà Kỷ Tiêu ở mặc dù đều Trần Cảng Sinh thu , nhưng lúc leo lên giường trong tay cũng tích cóp ít tiền, bây giờ cuộc sống tụt dốc phanh, đương nhiên đạp đất thực tế làm một công việc.

Loại quen thói đầu cơ trục lợi, tự nhiên sẽ nghĩ đến chuyện bánh từ trời rơi xuống.

Thẩm Tô Bạch ngay ngày đầu tiên Kỷ Tiêu trở về Cảng Thành, sắp xếp liên lạc với cô , dùng tên của công ty khác, một công ty ma làm ăn với cô , giám đốc phái qua đó cũng ba hoa chích chòe, Kỷ Tiêu quá kiếm tiền , cũng kìm nén một chứng minh bản chỉ leo lên giường, mà còn năng lực.

Thế là cô đem bộ tiền đầu tư cái gọi là ‘công trình ánh dương’, chỉ chờ đến lúc đó kiếm một vố lớn!

, công ty ma chính là đặc biệt thiết kế cho cô , mục đích chính là để cô đập bộ tiền tiết kiệm đó...

Mạnh Dật Ninh xong hồi lâu chuyện, qua một lúc mới rùng một cái: “Quả nhiên, thà đắc tội phụ nữ chứ đừng đắc tội hồ ly trắng...”

Loading...