Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời - Chương 19: Không đồng ý ly hôn
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:05:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Thư biểu cảm của là đoán đúng , nhưng bây giờ cô lãng phí thêm sức lực để tức giận nữa.
Cô chỉ gõ gõ tờ đơn xin ly hôn đó, giọng điệu cũng bình tĩnh : “Dù thế nào, chúng cũng tụ họp vui vẻ chia tay êm , hai bên dựng vợ gả chồng can thiệp lẫn .”
Lục Tri Hành dường như câu làm chấn động, khuôn mặt vốn luôn ung dung điềm tĩnh của cuối cùng cũng lộ một tia hoảng sợ và tức giận, tờ đơn xin ly hôn mà Tạ Vân Thư mất hai mươi phút cầm lên, đó xé nát.
Trong đôi mắt bốc hỏa của Tạ Vân Thư, thấp giọng mở miệng: “Vân Thư, sẽ ly hôn với em, em tiền sẽ từ từ gom đủ đưa cho em, nhưng ly hôn thì .”
Rốt cuộc ai bệnh!
Tạ Vân Thư phắt dậy, theo động tác của cô phát âm thanh chói tai, cô bao giờ là tính tình , giống như Trình Ngọc Hương , cô là một dân thị tỉnh lớn lên trong ngõ hẻm, mười mấy tuổi mất bố, nếu còn là tính cách mềm mỏng, thì chẳng ai cũng thể đến giẫm lên một cước ?!
Chỉ là vì yêu , mới thể khi gả cho , cam tâm tình nguyện thu bộ gai nhọn , làm một vợ hiền thục ngoan ngoãn!
Còn bây giờ, cô yêu nữa!
“Lục Tri Hành, đừng ép tát ! Tôi ly hôn, ai cũng cản !” Tạ Vân Thư hất cằm lên, trong đôi mắt đen láy sáng ngời tràn ngập lửa giận, khuôn mặt tinh xảo cũng vì phẫn nộ mà nhuốm một tầng ửng đỏ.
Giống như một con báo đốm chọc giận, xinh chói mắt.
Lục Tri Hành dường như mới quen cô , luôn vợ , cho dù tính cách lạnh nhạt thanh lãnh, nhưng cũng căn tính kém cỏi của nam giới, đối với những cô gái quá mức xinh luôn nguyện ý thêm vài .
Cái đầu tiên khi xem mắt, kinh ngạc vẻ của cô, chỉ là lúc đó cô e ấp, ngoan ngoãn, nhưng trong ánh mắt sự hèn mọn nhu nhược mà tầng lớp đáy nên , ánh mắt cô sáng ngời mang theo sự ái mộ.
Cho nên khi giục cưới lâu, Lục Tri Hành trở về đó ma xui quỷ khiến gật đầu.
Sau kết hôn , cô đối với luôn , từng thấy đủ dáng vẻ của cô, hoặc cũng thể theo sự trôi của thời gian, sự cũng dần phai nhạt. Chỉ là trong khoảnh khắc , nhận thức cô.
Hóa lúc cô nổi giận tức giận hơn bất cứ lúc nào...
Tạ Vân Thư mất kiên nhẫn liếc một cái, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo: “Đơn xin ly hôn sẽ nhà sách photo , nếu kiên quyết ly hôn, tuyệt đối sẽ đồng ý cho hộ khẩu của Tiểu Vĩ chuyển !”
Cho dù nhà họ Lục quyền lực lớn, nhưng chuyện chuyển hộ khẩu tên, chữ ký của cô, nghĩ cũng đừng nghĩ!
Lục Tri Hành hiểu lầm ý của cô: “Cho nên, vẫn là vì chuyện của Tiểu Vĩ, em mới ly hôn với ? Vân Thư, hứa với em trong vòng một năm, nếu Tân Nguyệt lấy chồng, hộ khẩu của Tiểu Vĩ sẽ nghĩ cách khác. Nó sẽ ảnh hưởng đến việc chúng một đứa con.”
Trước đó hai luôn dùng biện pháp phòng tránh, một là vì công việc bận rộn thực sự thời gian sinh con, hai là vì là bác sĩ phụ nữ sinh con quá sớm , dù lúc Vân Thư gả cho mới tròn hai mươi tuổi.
Bây giờ nghĩ , nếu bọn họ một đứa con của riêng , nhất định sẽ là một chuyện hạnh phúc.
Tạ Vân Thư chọc tức đến bật : “Tôi nữa, ly hôn.”
Lục Tri Hành vẫn là câu đó: “Anh sẽ ký tên đồng ý , nếu em vẫn còn tức giận thể về ở thêm vài ngày, nhưng lúc ăn Tết theo về nhà. Vân Thư, làm ầm ĩ đến nữa, cũng đừng luôn miệng hai chữ ly hôn.”
Tạ Vân Thư hít sâu một , bây giờ hơn tám giờ , lúc cô đến cũng cho , tiếp tục dây dưa với cũng kết quả, mà cô về nữa chắc chắn sẽ lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-sau-ly-hon-duoc-quan-thieu-sung-len-troi/chuong-19-khong-dong-y-ly-hon.html.]
“Một câu thôi, khi nào đưa tiền?” Đây mới là trọng điểm, những thứ khác đều là nhảm!
Sắc mặt Lục Tri Hành sững , dường như ngờ cô nhắc đến chuyện tiền bạc: “Trong sổ tiết kiệm của bây giờ chỉ một ngàn tám trăm đồng, em thể lấy hết.”
Hắn chỉ coi như cô đang trút giận, cô là quá để tâm đến tiền tài, lẽ việc đưa phần lớn tiền lương cho Chu Tân Nguyệt, thực sự khiến cô tức giận . Nghĩ đến đây Lục Tri Hành bổ sung thêm một câu: “Tân Nguyệt bây giờ bắt đầu làm , bắt đầu từ tháng tiền lương sẽ giao cho em.”
“Được thôi, khi nào gom đủ một ngàn hai còn , khi nào trả cho .” Tạ Vân Thư cũng từ chối, sống một đời cô suy nghĩ thấu đáo hơn bất cứ ai, đàn ông thể cần, nhưng tiền thì bắt buộc cầm.
Còn về việc Lục Tri Hành đưa thẻ lương cho , ăn cơm thế nào sống thì liên quan gì đến nữa. Dù là một bác sĩ chủ nhiệm, bình thường ăn cơm ở bệnh viện tốn tiền, phúc lợi phát cũng c.h.ế.t đói .
Lục Tri Hành , Tạ Vân Thư nhếch môi: “Chuyện của Tiểu Vĩ chúng một thời gian nữa hẵng bàn, sẽ nghĩ xem còn cách nào khác . Em về bên lầu ống ở một thời gian cũng , đợi tâm trạng em hơn chút hẵng về.”
Hắn nghĩ cô nguyện ý nhận thẻ lương của , điều đó chứng tỏ cô vẫn nguyện ý sống qua ngày với , ly hôn cũng chỉ là tức giận nhất thời. Bản cũng , nên trong năm ngày đó thăm cô lấy một , kết quả để cô chịu ấm ức lớn như ! Còn về chuyện của Tiểu Vĩ, cô tức giận cũng là vì hộ khẩu chuyển đến tên , thì cách nào sinh con của nữa.
Trong lòng cô rốt cuộc vẫn ...
Nghĩ đến đây, giọng của Lục Tri Hành cũng mang theo vài phần vui vẻ: “Vân Thư, những chuyện đều sẽ giải quyết, em cứ yên tâm ở bên đó là .”
Bởi vì những chuyện xảy thời gian , trong khu tập thể một lời đồn đại linh tinh, những điều cũng . Bây giờ Vân Thư cần làm, một ở nhà khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, vì như chi bằng để cô về nhà đẻ giải sầu...
Tạ Vân Thư mỉa mai liếc một cái: “Tôi từng định .”
“Được, tạm thời .” Lục Tri Hành bất đắc dĩ , ít khi thấy dáng vẻ cô tức giận nổi cáu, bây giờ ngược cảm thấy chút mới mẻ.
Tạ Vân Thư trong lòng đảo mắt trắng dã, chỉ đem sổ tiết kiệm và thẻ lương của Lục Tri Hành cất túi áo, đó vác bộ hai bọc hành lý thu dọn xong lên vai: “Tùy nghĩ thì nghĩ, gom đủ tiền , lập tức ký đơn xin ly hôn cho !”
Lục Tri Hành nhíu mày: “Anh mới , đừng nhắc hai chữ nữa.”
Hắn sẽ ly hôn.
Tạ Vân Thư nhất định ly hôn!
Nhất thời hai gì, Tạ Vân Thư nhíu mày, thêm nữa tự ngoài, chỉ là hai bước vai liền nhẹ bẫng.
Lục Tri Hành xách hai bọc hành lý của cô phía : “Muộn quá , em một cô gái đường an , đưa em về.”
Tạ Vân Thư chút phiền não : “Không cần!”
“Đừng lẫy.” Lục Tri Hành bình tĩnh liếc cô một cái, xách bọc hành lý dắt xe đạp, cao chân cũng dài, sải bước phía , Tạ Vân Thư đành lạnh mặt theo .
Chỉ là bước khỏi cổng khu tập thể, thấy Lục Tuyết Đình thở hồng hộc từ đầu phố chạy tới: “Anh, mau lên, Tiểu Vĩ bỏng , tay chân là mụn nước lớn... Ây da, làm bây giờ!”
“Cái gì?” Sắc mặt Lục Tri Hành biến đổi, đứa trẻ nhỏ như bỏng dễ nhiễm trùng.
Hắn thậm chí kịp giải thích với Tạ Vân Thư một câu, ném bọc hành lý xuống đất, đạp xe đạp liền chạy vội về phía bệnh viện...