Bàn chuyện làm ăn đồ rừng
Vợ của Phó Viễn và Phó Sơn ông gặp , cô gái nhỏ qua là vợ của thằng nhóc , thì chỉ thể là Phó Thần thôi.
“Dượng hai, cháu là Phó Thần.” Phó Thần .
Dượng hai Phó lập tức vô cùng kích động: “Mau nhà nghỉ ngơi chút , đạp xe đoạn đường xa thế chắc mệt lắm .”
“Dạ mệt lắm ạ.” Phó Thần , trực tiếp dắt xe trong sân.
Phó Nhị Cô Thẩm Ngọc Kiều đến đây là bàn chuyện làm ăn, về cất đồ xong liền vội vàng tìm Thẩm Ngọc Kiều, sợ làm lỡ việc làm ăn của cô: “Bây giờ cô dẫn cháu xem hàng núi của chúng nhé?”
“Không vội cô hai, mai xem cũng ạ.” Thẩm Ngọc Kiều .
“Xem gì cơ?” Dượng hai Phó đầy vẻ tò mò.
Phó Nhị Cô liền đem chuyện Thẩm Ngọc Kiều thu mua đồ rừng núi của bọn họ . Dượng hai Phó lập tức mặt mày hớn hở: “Đồ rừng gì mà thu mua, núi chúng thiếu gì, đồ vật hiếm lạ gì.”
Ông dứt lời, hàng xóm đang hóng hớt ngoài cổng thấy , vẻ mặt kinh ngạc bước tới: “Thu mua gì cơ? Thu mua đồ rừng núi á, đây là chuyện mà. Bây giờ tìm thôn trưởng thôn chúng , bảo ông đến đây.” Người đàn ông xong liền hớn hở chạy .
Dượng hai Phó chút sốt ruột, thật thà gãi gãi đầu: “Đồ núi của chúng thực sự cần ?”
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu: “Dượng , thể dượng thường xuyên ngoài, các tiệm cơm bên ngoài, còn Bách hóa đại lâu và Cung tiêu xã đều thu mua những loại nấm đấy. Đặc biệt là một loại khan hiếm như nấm bụng dê và nấm trúc... Những loại nấm thể ở vùng núi sâu của chúng tính là rau củ gì hiếm lạ, nhưng ở huyện thành là đồ thể ngộ nhưng thể cầu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-601.html.]
Dượng hai Phó mà choáng váng gật đầu, thứ ở bên ngoài hình như còn khá giá trị nhỉ. Người dân vùng núi sâu của bọn họ cơ bản từng huyện thành, đặc biệt là một phụ nữ, e rằng cả đời cũng từng bước khỏi ngọn núi. Càng đừng đến việc Cung tiêu xã, Bách hóa đại lâu tiệm cơm, những nơi tiêu tiền bọn họ càng dám .
Thôn trưởng của Cao Thiên Sơn chẳng mấy chốc trong thôn gọi đến. Nhìn thấy Thẩm Ngọc Kiều, Cao Thôn trưởng vẻ mặt kích động đón chào: “Mọi là đến thu mua nấm của thôn chúng ? Thôn chúng còn một ít thỏ rừng, gà rừng, những thứ cần ?”
“Cần, đều cần hết ạ.” Thẩm Ngọc Kiều .
Cao Thôn trưởng càng tươi rạng rỡ: “Vậy thì quá, chúng cũng cần đợi tên thương lái đến thu hàng nữa.”
Thẩm Ngọc Kiều Cao Thôn trưởng , mặt xẹt qua một tia hồ nghi: “Đồ rừng của chuyên môn đến đây thu mua ?”
Cao Thôn trưởng lắc đầu gật đầu: “Trước mỗi sắp đến Tết đều sẽ vài thương lái đến chỗ chúng thu mua những đồ rừng . mỗi tháng chúng đều thể hái ít nấm, săn ít thỏ rừng, gà rừng và các loại thú rừng khác, thế nhưng đó chỉ đến dịp sắp Tết, đồ của chúng những thứ căn bản để quá lâu. Nếu cũng cần, chúng thể bán cho .”
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu: “Vậy bán cho cháu thì bán cho khác nữa, nếu bác cảm thấy thì chúng thể bàn chuyện hợp tác, về mặt giá cả cháu tuyệt đối sẽ lừa gạt . Nấm bụng dê cháu thể trả 1 đồng một cân, loại tươi thì 5 hào một cân, nấm mối 6 hào một cân, loại tươi thì 3 hào...”
“Bao, bao nhiêu cơ?” Cao Thôn trưởng Thẩm Ngọc Kiều vẻ mặt đầy kinh ngạc. Trước nấm của thôn bọn họ phân chia nhiều loại thế , tất cả đều là 1 hào một cân. Nấm thể bán đắt như ? Đặc biệt là nấm bụng dê sắp đuổi kịp giá thịt , Cao Thôn trưởng luôn cảm thấy cô gái mắt đang lừa phỉnh . “Cô gái, cô lừa chúng chứ?”
“Không ạ, nếu thôn trưởng tin thì chúng thể ký hợp đồng, giấy trắng mực đen, cái tính pháp lý đấy.” Thẩm Ngọc Kiều nghiêm túc : “ nấm của bác chất lượng một chút. Nếu kém thì bán giá .”
Cao Thôn trưởng kìm vui mừng gật đầu, kém một chút cũng , kém một chút chắc cũng mấy hào chứ. Thôn bọn họ chẳng gì nhiều, chỉ nấm hoang dã và thú rừng là nhiều, nếu tính theo giá , chẳng bọn họ một ngày thể kiếm mấy đồng . Đừng Cao Thôn trưởng kích động, trai gọi Cao Thôn trưởng đến cũng đầy vẻ kích động. Phó Nhị Cô và dượng hai Phó ở bên cạnh cũng , nấm rừng hoang dã mà đáng giá đến thế.
Lúc Cao Thôn trưởng Thẩm Ngọc Kiều với vẻ mặt kích động : “Cô gái, chúng bây giờ ký hợp đồng nhé?”
“Chị dâu ba, giá liệu cao ?” Vương Triều Dương nhịn hỏi. Nếu lái xe chở ngoài bán cho Cung tiêu xã và Bách hóa đại lâu, chắc chắn sẽ còn ép giá một chút, đến lúc đó kiếm chẳng bao nhiêu.
Thẩm Ngọc Kiều lắc đầu, cô cảm thấy cao, núi nguy hiểm, bách tính kiếm chút tiền cũng dễ dàng. Hơn nữa những đồ rừng Thẩm Ngọc Kiều định bán cho Bách hóa đại lâu và Cung tiêu xã, cô tự dùng. Thẩm Ngọc Kiều dự định mở tiệm cơm huyện thành. Đến lúc đó những món ăn sẽ làm nguyên liệu cho quán của , với tư cách là một đầu bếp, cô quá hiểu nấm tươi thể tạo ảnh hưởng lớn thế nào đến một món ăn.