Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Chương 588

Cập nhật lúc: 2026-04-05 13:58:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quay bế con gái nhà lên lầu, Chu Thái Điệp Thẩm Ngọc Kiều rời lập tức sốt ruột: “Thẩm Ngọc Kiều cháu cái gì? Thím và chú hai cháu đều thể đồng ý với cháu, chỉ cần cháu thể thả Phương Như .”

“Thím hai thím vẫn hiểu ý trong lời của cháu, đây chính là chuyện hạ độc mưu hại tính mạng con , cháu là nhân vật lớn gì tùy tiện một câu thể khiến thả em họ cháu . Không cháu giúp hai mà là cháu thật sự năng lực .”

“Ngọc Kiều, Ngọc Kiều cháu cứu em họ cháu .” Chu Thái Điệp trơ mắt bóng dáng Thẩm Ngọc Kiều biến mất, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ.

nhanh chóng chen lên lầu, Trương Ngọc Anh vô cùng ghét bỏ, nhưng vẫn nhịn buồn nôn Thẩm Văn Duệ: “Chuyện ông bảo giúp ông đó nghĩ cách . Ông dẫn vợ ông về , tan làm sẽ tìm ông.”

Thẩm Văn Duệ thấy lời , đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc vui mừng, ông nhanh chóng kéo vợ , đè thấp giọng: “Về , con ranh c.h.ế.t tiệt Thẩm Ngọc Kiều rõ ràng là giúp chúng . Nếu nó tuyệt tình như thì đừng trách vô tình với nó, cũng bắt nó đích tù.”

Chu Thái Điệp thấy lời của chồng lúc mới kìm nén sự bi phẫn trong lòng, đàn ông ngẩng đầu lên nghi ngờ hỏi: “Thật ?”

“Thật, cài nội bộ xưởng của Thẩm Ngọc Kiều , đến lúc đó tay với nó chỉ là chuyện nhỏ. Quần áo xưởng nó thiết kế cũng thể lấy , đến lúc đó xử lý nó dễ như trở bàn tay.”

Chu Thái Điệp thấy lời của đàn ông, hận thù trừng mắt hướng Thẩm Ngọc Kiều rời , lúc mới cùng chồng rời .

Trương Ngọc Anh thấy hai vợ chồng Chu Thái Điệp rời , lập tức chạy lên lầu, tìm Thẩm Ngọc Kiều: “Bà chủ, cô xem buổi chiều tìm chú hai cô làm gì? Tôi với ông .”

Thẩm Ngọc Kiều liếc dì giúp việc trong phòng, dì giúp việc lập tức hiểu ý nhanh chóng khỏi phòng.

Trong phòng trong nháy mắt chỉ còn Trương Ngọc Anh và Thẩm Ngọc Kiều.

“Ngồi xuống .” Thẩm Ngọc Kiều chỉ chiếc ghế bên cạnh.

Trương Ngọc Anh lúc mới xuống, kích động Thẩm Ngọc Kiều.

Thẩm Văn Duệ căn bản là thứ gì, cô đồng ý hợp tác với ông , ông liền bắt đầu động tay động chân với .

nhưng là một cô gái trong sạch, mới thèm ở cùng một lão già tồi tệ, cho nên Trương Ngọc Anh bây giờ vô cùng bức thiết rũ bỏ Thẩm Văn Duệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-588.html.]

“Xưởng chúng nay ký hợp tác với ít khách nước ngoài, dạo trong xưởng thể sẽ luôn bận rộn. Nếu Thẩm Văn Duệ giở trò trong quần áo của chúng , nhưng là thời cơ . Nếu ông thể làm nhái quần áo của chúng , lúc chúng giao hàng thì giao những bộ quần áo cho đám khách nước ngoài đó. Tôi tin ông chắc chắn sẽ bỏ lỡ mối làm ăn như .” Thẩm Ngọc Kiều .

Trương Ngọc Anh thấy lời mặt hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng đối với Thẩm Ngọc Kiều càng thêm khâm phục, thảo nào thể làm bà chủ, đây là từng bước dụ dỗ Thẩm Văn Duệ c.ắ.n câu, đang đ.á.n.h gục ông a.

“Tôi làm .” Trương Ngọc Anh vui mừng gật đầu.

“Ừm, mấy ngày tới sẽ xin nghỉ một thời gian, đúng dịp nghỉ lễ mùng một tháng mười về quê một chuyến. Đến lúc đó sẽ một nữ đồng chí tên là Từ Thanh Thanh đến hỗ trợ cô quản lý những cửa hàng . Cửa hàng giao cho các cô , làm cho , về sẽ thiếu tiền thưởng cho các cô.” Thẩm Ngọc Kiều .

Trương Ngọc Anh lập tức bảo đảm: “Bà chủ cô cứ yên tâm , chúng chắc chắn sẽ trông coi cửa hàng thật .”

Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, bế Niếp Niếp cùng Trương Ngọc Anh xuống lầu, hai xuống Trương Ngọc Mai nhanh chóng chạy về phía hai chỉ mấy nữ sinh viên trẻ tuổi bên cạnh nhanh: “Bà chủ, mấy nữ sinh viên đến phỏng vấn nhân viên làm thêm ngày nghỉ lễ chủ nhật của chúng .”

“Bạn học Ngọc Kiều.” Trong đó một nữ sinh viên Thẩm Ngọc Kiều kích động gọi một tiếng.

Một nữ sinh viên khác khá gần Trương Ngọc Mai, vặn thấy cô gọi Thẩm Ngọc Kiều là bà chủ trong mắt lập tức lóe lên một tia khiếp sợ: “Cô là bà chủ?”

Thẩm Ngọc Kiều gật đầu: “, cửa hàng là do mở.”

“Thẩm Ngọc Kiều cô cửa hàng là do cô mở? Trời ạ, cô trẻ như mà tự mở cửa hàng .” Cô gái tướng mạo thiên về ngọt ngào nhịn kinh hô một tiếng.

“Cửa hàng ở những nơi khác cũng thấy mấy nhà, chắc bộ đều là do cô mở chứ?” Mã Tuyết khiếp sợ hỏi.

Thẩm Ngọc Kiều gật đầu: “ .”

“Trời đất, lợi hại như .” Cô gái tướng mạo ngọt ngào tên là Lưu Lâm, lúc đột nhiên nhớ tới chuyện Thẩm Ngọc Kiều bảo bọn họ mặc thử quần áo kéo đơn hàng trong khu triển lãm.

Nhịn che miệng nghi ngờ dò hỏi: “Cô chắc chính là bà chủ của xưởng quần áo trong khu triển lãm đó chứ.”

Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, mấy nữ sinh viên sắp ngất xỉu vì khiếp sợ .

“Cô cũng quá lợi hại , mà tự mở xưởng mở cửa hàng, đó Thẩm Phương Như còn với chúng , cô là một phụ nữ chịu khổ. Xuống nông thôn bao lâu liền vì xuống ruộng làm việc mà tìm một đàn ông ở quê gả . thấy cô ở trong khu triển lãm, mỗi ngày dậy sớm nhất về muộn nhất cứ chạy chạy bận rộn một chút cũng giống chịu khổ.” Mã Tuyết nhịn .

Loading...